Sự Khác Biệt Quá Lớn / Top 12 Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 10/2023 # Top Trend | Channuoithuy.edu.vn

Messi Vẫn Là Sự Khác Biệt Quá Lớn

– Messi đã cạo râu trước khi vào sân tại trận bán kết lượt về với Valencia. Người ta không biết La Pulga làm thế là do đã hứa sẽ cạo râu sau khi ghi được một bàn thắng hoặc đơn giản việc làm biến mất lớp râu hung đỏ chỉ là một thói quen.

Sự thực là trong trận đấu này, Messi hoạt động cực kỳ xông xáo, kể cả khi Valencia làm cho Barca nghẹt thở ở những phút đầu tiên. Được chơi tự do với vị trí số 9 ảo, Messi không ngừng lui về để tìm bóng và hỗ trợ các tiền vệ và chính từ sự hy sinh đấy, cầu thủ xuất sắc nhất thế giới trong ba năm liên tiếp đã tìm thấy con đường đi tới chiến thắng.

Messi tả xung hữu đột giữa vòng vây của các cầu thủ Valencia – Ảnh getty

Lần này, Messi chẳng lừa bóng qua ai và cũng không cần đến những cú chạy ngoằn nghèo như rắn để tạo ra sự khác biệt. Vào phút thứ 15 của trận đấu, Messi nhìn thấy Cesc đang bứt tốc về phía cầu môn đối phương và nhanh như chớp anh đã tạo ra một đường chuyền dài trên 40 mét nhưng chính xác đến từng milimét cho người đồng đội và cựu thủ lĩnh của Arsenal cũng làm nên một tác phẩm nghệ thuật bằng cú vảy má ngoài chân phải hạ gục thủ môn Diego Valdes, ghi bàn thắng đầu tiên cho Barcelona.

Đây là đường chuyền thứ 20 thành bàn của La Pulga từ đầu mùa bóng tới nay, trong đó có 5 đường chuyền cho Cesc Fabregás, người đã phải thốt lên sau trận đấu: “Đây không phải là cách chuyền bóng thường xuyên của Messi (vượt tuyến) nhưng nó chính xác đến mức dù tôi không phải là một cầu thủ chạy nhanh nhất vẫn có thể khống chế và tận dụng ghi bàn”.

Vào trận với đôi tay đeo găng và áo cộc tay tỏa nhiệt dưới bộ trang phục thi đấu, Messi đã tìm mọi cách để chọc thủng lưới Valencia nhưng luôn bị thủ môn Diego Alves chặn đứng. “Ghi bàn cũng có chu kỳ của nó. Có những ngày bóng không muốn vào lưới, nhưng Messi vẫn cực kỳ vui vẻ vì được chơi một trận chung kết nữa… như những cầu thủ khác”, thủ môn Pinto của Barca lên tiếng bảo vệ La Pulga.

Tương tự như vậy, khi các nhà báo hỏi Pep Guardiola liệu có phải Messi không ghi được bàn thắng là do “quá điệu” hay không, HLV của đội bóng áo đỏ-xanh khẳng định: “Nếu có một cầu thủ nào đó chơi không một chút màu mè thì đó là Messi. Tôi chưa bao giờ thấy Messi đảo chân liên tục và cũng rất ít khi đánh gót. Messi rất thực tế. Đã có tới 8 lần anh vượt qua sự truy cản khi bị kèm. Tuy không ghi được bàn thắng nhưng tôi không biết đã bao nhiều lần Messi có những đường chuyền thành bàn và đưa chúng tôi vươn lên dẫn trước. Không có Messi, Barca vẫn là một đội bóng mạnh, nhưng không thể như Barca hiện nay. Messi tạo ra sự khác biệt”.

Mỗi khi khát bàn thắng, cầu thủ hay nhất thế giới lại tích cực lùi về tìm bóng vì tin rằng đôi khi cái mà tài năng không đến được thì sự nỗ lực và hy sinh lại vươn tới. Và điều đó đã đến. Khi trận đấu với Valencia chỉ còn 10 phút là kết thúc, chính Messi là người khởi xướng một đường chuyền sâu cho Alexis, cầu thủ người Chile này lập tức chuyền cho Cesc và cựu thủ lĩnh của Arsenal nhà bóng cho Xavi để tiền vệ này tung ra một cú sút sấm sét ghi bàn quyết định chiến thắng cho Barca.

Như vậy, Leo Messi và đồng đội đang đi tiếp đến chức vô địch Cúp Nhà vua và chuyên gia bắt phạt đền Diego Alves đành dừng bước cùng với Valencia.

Sự Khác Biệt Quá Lớn Giữa Người Việt Nam Và Người Nhật

Trước đây do công việc tôi có dịp đi Nhật nhiều lần cũng như đi nhiều nước khác trên thế giới. Nước Nhật không phải là nước mà tôi thích đến nhất (có thể vì đắt đỏ quá) nhưng đó là đất nước mà tôi nể phục nhất – không chỉ phục ở những thành tựu của sự văn minh, những công trình kiến trúc tuyệt mỹ mà còn ở yếu tố con người.

Kể từ đó tôi luôn tò mò tìm hiểu thêm về lịch sử và văn hóa của các con cháu Thái Dương Thần Nữ.

Càng biết thêm về họ tôi càng phục họ hơn. Đó là một dân tộc có nhiều điểm rất đặc biệt. Một dân tộc luôn tự hào về những giá trị truyền thống nhưng khi cần cũng sẵn sàng dứt bỏ những gì đã lỗi thời. Một dân tộc mang niềm kiêu hãnh lớn lao nhưng đồng thời cũng luôn biết học hỏi cái hay của người khác. Một dân tộc đã từng đánh bại các đế quốc Mông Cổ, Trung Hoa và Nga Sô nhưng cũng biết nuốt cái nhục bại trận để vươn lên thành một cường quốc kinh tế. Một dân tộc ít khi ồn ào lớn tiếng, và luôn xem trọng sự ngăn nắp sạch sẽ. Nhưng đặc biệt hơn cả – đó là một dân tộc chưa bao giờ biết đầu hàng trước nghịch cảnh.

Tôi nhớ trước đây có đọc một bài viết của một người Việt sống lâu năm tại Nhật, quên mất tên tác giả, trong đó ông có nêu ra một chi tiết để phân biệt giữa người Nhật bản địa và người ngoại quốc sống ở Nhật – đó là nhìn qua cách phơi quần áo. Người ngoại quốc phơi lung tung, còn người Nhật phơi theo thứ tự, quần theo quần, áo theo áo….

Đúng như nhà văn Haruki Murakami đã nhận định: “Người Nhật là kho tàng của nước Nhật”. Tôi rất cám ơn đất nước này vì chính người Nhật đã cho tôi một niềm tin rằng bất cứ một đất nước nào, dù nhỏ, dù bị bất lợi về địa lý, tài nguyên… nhưng nếu dân tộc đó có một nhân sinh quan đúng đắn thì vẫn có thể trở thành một dân tộc giàu mạnh.

***

Sau biến cố này đã có hàng ngàn ý kiến xuất hiện trên các diễn đàn Internet đặt câu hỏi: “Tại sao lại có sự khác biệt quá lớn giữa người Việt và người Nhật”, phần lớn những ý kiến này xuất phát từ những người trẻ đang sống ở Việt Nam. Đó là một tín hiệu đáng mừng cho thấy có nhiều người Việt Nam đang thao thức muốn thay đổi số phận của đất nước mình.

Đây là một đề tài rất lớn và đòi hỏi sự suy nghĩ, nghiên cứu nghiêm túc của nhiều người nhất là những nhà trí thức. Bài viết này để chia sẻ câu hỏi đó và chỉ nên xem như những lời góp ý rất khiêm tốn.

Nước Nhật nằm ở vị trí đầu sóng ngọn gió, chịu liên tục những thiên tai trong suốt chiều dài lịch sử và họ chấp nhận định mệnh đó với lòng can đảm. Thiên tai vừa rồi rất nhỏ so với trận động đất tại Tokyo vào năm 1923 và hai quả bom nguyên tử vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến. Nhờ phương tiện truyền thông quá văn minh cho nên cả thế giới vừa rồi có cơ hội nhìn thấy rõ hơn “tinh thần Nhật Bản” trong cơn nguy biến.

Trận động đất xảy ra tại Tokyo ngày 1/9/1923 đã làm cho 130,000 người thiệt mạng, Yokohama bị tàn phá hoàn toàn, phân nửa của Tokyo bị tiêu hủy. Trong quyển “Thảm nạn Nhật Bản” (Le désastre Japonais) của đại sứ Pháp tại Nhật thời đó thuật lại: “Từng cá nhân kẻ góp chút gạo, kẻ đem chiếc xuồng để giúp đỡ nhau như một đại gia đình”chứng tỏ là họ có một truyền thống tương thân tương ái lâu đời.

Vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến hai quả bom nguyên tử bỏ xuống Hiroshima và Nagasaki, ngay lập tức làm thiệt mạng khoảng 150,000 người. Những thành phố kỹ nghệ của Nhật cũng bị tàn phá nặng nề vì những trận mưa bom của phi cơ Đồng Minh. Lần đầu tiên trong lịch sử người Nhật phải chấp nhận đầu hàng và là nỗi nhục quá lớn đối với họ như lời của Nhật Hoàng Hirorito: “Chúng ta phải chịu đựng những điều không thể chịu đựng nỗi”.

Không có hình ảnh nào thê thảm như nước Nhật lúc đó, kinh tế gần như bị kiệt quệ hoàn toàn. Tuy nhiên Đồng Minh có thể tiêu diệt nước Nhật nhưng không thể tiêu diệt được tinh thần của người Nhật, họ đã biến cái nhục thua trận thành sức mạnh để vươn lên từ đống tro tàn.

Đến năm 1970, chỉ có 25 năm, một nước bại trận hoang tàn đổ nát trở thành một cường quốc kinh tế đứng thứ nhì trên thế giới, chỉ thua có Hoa Kỳ. Danh từ “Phép lạ kinh tế” phát xuất từ hiện tượng này.

Trong 7 năm từ 1945 cho đến 1952, tướng MacArthur, thay mặt Hoa Kỳ quản trị nước Nhật với tư cách là Chỉ Huy Tối Cao của Lực Lượng Đồng Minh (Supreme Commander of the Allied Powers) – vì nể phục và quý mến người Nhật cho nên vị tướng này muốn biến nước Nhật trở thành một “Nước Mỹ lý tưởng” hay nước Thụy Sĩ ở Á Châu. Tuy cuối cùng kết quả không được trọn vẹn như ý muốn của ông vì người Nhật không thể để mất hồn tính dân tộc. Nhưng nước Nhật được như ngày nay có công đóng góp rất lớn của tướng MacArthur.

Trở lại chuyện thiên tai vừa rồi, ngay sau đó có cả ngàn bài viết ca ngợi tinh thần của người Nhật. Nhiều tờ báo lớn của Tây Phương đi tít trang mặt: “Người Nhật: Một Dân Tộc Vĩ Đại”. Nhật báo lớn nhất của Mỹ, New York Times, số ra ngày 20 tháng 3 đăng bài “Những điều người Nhật có thể dạy chúng ta” của ký giả Nicholas Kriftoff. Đúng như lời của nhà báo Ngô Nhân Dụng đã viết: “Một dân tộc, và mỗi con người, khi bị thử thách trong cơn hoạn nạn, là lúc chứng tỏ mình lớn hay nhỏ, có đáng kính trọng hay không”.

Dùng từ vĩ đại đối với nước Nhật không cường điệu chút nào, họ vĩ đại thật. Giữa cảnh chết chóc, nhà cửa tan nát, đói lạnh, tuyệt vọng… vậy mà họ vẫn không để mất nhân cách, mọi người nối đuôi nhau chờ đợi hàng giờ để lãnh thức ăn, tuyệt đối không oán trách trời, không trách chính quyền, không lớn tiếng, không ồn ào, kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình. Một đất nước mà trong cơn khốn khó, không đổ lỗi cho nhau, từ quan đến dân, trăm người như một, trên dưới một lòng lo tìm cách đối phó, thì đất nước đó xứng đáng là một đất nước vĩ đại.

Toàn bộ nội các Nhật làm việc gần như 24/24. Các hiệu trưởng ngủ lại trường cho đến khi học sinh cuối cùng được di chuyển đi. Các siêu thị hoàn toàn không lợi dụng tình cảnh này để tăng giá. Tiền rơi ngoài đường từ những căn nhà đổ nát không ai màng tới thì đừng nói chi đến chuyện hôi của. Ông Gregory Pflugfelder, giáo sư chuyên nghiên cứu văn hóa Nhật Bản tại Đại Học Columbia (Mỹ) đã nhận xét về người Nhật sau thiên tai này như sau: “Hôi của đơn giản là không xảy ra ở Nhật Bản. Tôi thậm chí còn không chắn rằng trong ngôn ngữ Nhật Bản có từ ngữ này.”

Người Nhật là một dân tộc có tinh thần độc lập, tự trọng và lòng yêu nước rất cao, không chờ đợi ai mở lòng thương hại, sau những hoang tàn đổ nát, mọi người cùng nhau bắt tay xây dựng lại.

Mặc dầu chính phủ Hoa Kỳ đề nghị đến giúp dập tắt lò nguyên tử Fukushima nhưng họ từ chối. Xa lộ tại thành phố Naka, thuộc tỉnh Ibaraki bị hư hại nặng do động đất. Chỉ một tuần sau, ngày 17/3 các công nhân cầu đường Nhật bắt đầu sửa chữa, chỉ 6 ngày sau xa lộ này đã hoàn tất, ngay cả Hoa Kỳ có lẽ cũng không thể đạt được kỷ lục này.

Từ Nhật Hoàng Akihito, Thủ Tướng Naoto, cho đến các thường dân đều tự tin rằng: “Chúng tôi sẽ phục hồi” như họ đã từng làm trong quá khứ. Cho đến hôm nay (18/5) theo những tin mà chúng ta đọc được trên Internet thì những nơi bị tàn phá đang được phục hồi nhanh chóng. Có thể chỉ 2, 3 năm sau nếu có dịp đến đây chúng ta sẽ thấy cảnh vật hoàn toàn thay đổi.

Điều đáng chú ý nhất trong thiên tai này đối với người viết – chính là thái độ của trẻ em. Đến xứ nào, chỉ cần nhìn qua tuổi trẻ là có thể đoán được tương lai của xứ đó, bởi vì tuổi trẻ là hy vọng, là tương lai của đất nước. Không phải chỉ có em học sinh 9 tuổi mất cha mất mẹ, đang đói khát nhưng vẫn từ chối sự ưu tiên hơn người khác được cả thế giới biết đến, mà còn có cả ngàn em học sinh Nhật khác trong hoàn cảnh tương tự vẫn luôn luôn giữ tinh thần kỹ luật và lễ phép.

Những em nhỏ, có em còn được bồng trên tay, có em ngồi bên cạnh mẹ trong các nơi tạm cư, mặc dầu đói khát từ mấy ngày qua nhưng nét mặt của các em vẫn bình thản chờ đợi thức ăn mang đến. Những em bé này được dạy dỗ từ nhỏ tinh thần kỷ luật, tự trọng, danh dự và khắc kỷ… không phải chỉ học ở trường hay qua sách vở mà còn qua những tấm gương của người lớn trong những hoàn cảnh thực tế và được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Mai đây nếu có một cuốn sách giới thiệu những nét đẹp nhất, cao thượng nhất của con người sống trên hành tinh này thì cuốn sách đó không thể thiếu được những hình ảnh của người Nhật trong thiên tai vừa qua.

Trông người lại nghĩ đến ta!

Trong bài “Góc ảnh chiếu từ nước Nhật”, nhạc sĩ Tuấn Khanh (ở VN) đã viết một câu thật thấm thía:

“Đôi khi giữa những hoang tàn đó của nước Nhật, người ta bừng sáng hy vọng và đôi khi sống giữa những điều được gọi tên là bình yên của đất nước mình, một người Việt Nam vẫn có thể cảm nhận được những ảnh chiếu sắc cạnh của sự hoang tàn”.

Một số người đặt câu hỏi: Nếu tai họa như nước Nhật xảy ra tại VN thì chuyện gì sẽ xảy ra? Bà Mạc Việt Hồng đã diễn tả bức tranh đó như thế này:

– Động đất có khi chết 200 nhưng giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm nghìn nữa.

– Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia.

– Cướp giật hôi của sẽ phổ biến, hoa người ta còn cướp giật nói chi tới đồ ăn hay tiền bạc vào lúc hỗn quan hỗn quân như vậy. Người đi hôi của sẽ nhiều hơn người đi cứu trợ.

– Nếu có phát khẩu phần ăn sẽ chẳng có hàng lối gì, bà già trẻ nhỏ sẽ bị chen cho bẹp ruột, ai thắc mắc hay nhìn đểu mấy kẻ chen lấn, thì “bố cho mày mấy chưởng”.

– Sẽ xuất hiện đủ loại cò: Cò mua, cò bán, cò di tản, cò cứu trợ, cò bệnh viện… tha hồ chặt chém đồng bào.

– Tiền và hàng cứu trợ sẽ vào tay dân thì ít, cửa quan thì nhiều.

– Ai muốn người nhà mình đang kẹt trong đống đổ nát được đào bới, tìm kiếm trước thì hãy chi đẹp cho đội cứu hộ.

– Khu nào có quan chức ở thì được ưu tiên cứu hộ trước, khu nào dân đen sinh sống thì cứu sau.

– Cửa hàng sẽ thi nhau tăng giá, bắt chẹt những người khốn khổ.

– Tổ chức nào, tôn giáo nào muốn cứu trợ thì phải được sự đồng ý của Mặt trận Tổ quốc và các cấp chính quyền kẻo các “thế lực thù địch” lợi dụng.

…v.v….

Tôi không nghĩ là bà Mạc Việt Hồng nói quá đáng. Chúng ta cũng không cần phải có kinh nghiệm thực tế, chỉ cần đọc qua báo trong nước sau mỗi lần có thiên tai cũng đủ biết là những ghi nhận trên của tác giả không sai chút nào. Nói chung nạn nhân nếu muốn sống sót phải làm theo bản năng “mạnh được yếu thua” hay “khôn nhờ dại chịu”, còn quan chức chính quyền thì coi đó như thời cơ để kiếm tiền.

Có thể có những quý vị nghĩ rằng: không nên quá đề cao người khác và rẻ rúng thân phận của mình – vì phải giữ lại niềm tự hào dân tộc. Riêng tôi thì không đồng ý với những quan điểm như thế.

Có hãnh diện gì khi nói ra những điều không hay về chính dân tộc mình, người viết cũng là người Việt, cũng có tất cả những thói hư tật xấu của người VN. Nhưng thiết nghĩ, muốn thoát khỏi sự thua kém, trước hết phải dám can đảm biết nhìn lại chính mình, phải biết mình tốt chỗ nào, xấu chỗ nào, đang đứng tại đâu và cần phải làm những gì. Cũng giống như một người sinh ra trong một gia đình nghèo khó bất hạnh, phải biết chấp nhận số phận đó, nhưng chấp nhận để tìm cách vươn lên chớ không phải chấp nhận để đầu hàng hoàn cảnh.

Gần một trăm năm nước đây, Lỗ Tấn từ bỏ nghề y chuyển sang viết văn để mong đánh thức được dân tộc Trung Hoa ra khỏi căn bệnh bạc nhược bằng những toa thuốc cực đắng như “AQ chính truyện”, gần đây nhà văn Bá Dương tiếp nối tinh thần đó với “Người Trung Quốc xấu xí” cũng được nhiều đồng bào của ông cho đó là một đóng góp đáng kể. Cuộc cách mạnh Duy Tân của Minh Trị Thiên Hoàng vào giữa thế kỷ 19 chắc chắn sẽ không thành công được như vậy nếu những nhà tư tưởng của Nhật lúc đó không vạch ra cho đồng bào của họ thấy được những những cái yếu kém trong văn hóa truyền thống cần phải bỏ đi để học hỏi những cái hay của Tây Phương, nhà văn Miyake Setsurei, dành riêng một cuốn sách công phu “Người Nhật xấu xa” xuất bản năm 1891 để đánh thức người Nhật ra khỏi căn bệnh lạc hậu.

Chúng ta chỉ có thể yêu nước nếu chúng ta có niềm tự hào dân tộc. Nhưng tự hào vào những điều không có căn cứ hay không có thật sẽ có tác dụng ngược như những liều thuốc an thần. Những tự hào giả tạo này có khi vì thiếu hiểu biết, có khi vì mưu đồ chính trị của kẻ cầm quyền như trong hơn nửa thế kỷ qua, và tác hại của nó thì ngày nay chúng ta đã thấy rõ.

Trong khi đó, người Việt có những mâu thuẫn kỳ lạ. Chúng ta mang tự ái dân tộc rất cao nhưng đồng thời chúng ta cũng mang một tinh thần vọng ngoại mù quáng. Chúng ta thù ghét sự hiện diện của ngoại bang trên đất nước chúng ta bất kể sự hiện diện đó có chính đáng đến đâu, nhưng đồng thời giữa chúng ta cũng không tin lẫn nhau, xưa nay mọi giải pháp quan trọng của đất nước chúng ta đều trông chờ vào lý thuyết và giải pháp của người ngoại quốc, chớ không tự quyết định số phận của mình.

Có thể nói trong lịch sử hiện đại của VN, hoàn toàn trái ngược với các nhà cách mạng cùng thời, Phan Chu Trinh chọn giải pháp Khai Dân trí, Chấn Dân Khí, Hậu Dân sinh. Theo ông, muốn thoát khỏi ách đô hộ của ngoại bang và sự nghèo khổ lạc hậu, trước hết phải nâng cao dân trí, mở mang trí tuệ. Dân trí cao người dân sẽ ý thức được quyền làm người, quyền dân tộc, rồi từ đó sẽ tranh đấu bằng giải pháp chính trị để giành độc lập. Dân trí thấp kém cho dù có dành được độc lập thì vẫn tiếp tục là một dân tộc nô lệ ở một hình thức khác. Ông là một trong những người Việt hiếm hoi nhìn ra nguyên nhân mất nước, nguy cơ dân tộc, không phải ở đâu khác mà là trong văn hóa, từ văn hóa mà ra.

Sau Đệ Nhị Thế Chiến có gần 30 nước dành được độc lập, phần lớn không đổ một giọt máu, chỉ có vài nước như VN, phải trả bằng máu và nước mắt của hàng triệu sinh mạng để cuối cùng trở thành một trong những nước nghèo khổ và lạc hậu nhất thế giới. Chọn lựa này là chọn lựa của dân tộc, của VN chớ không phải do sức ép của ngoại bang hay một lý do gì khác. Lòng yêu nước mù quáng biến dân tộc VN trở thành một lực lượng tiên phong trong cuộc tranh chấp giữa hai khối CS và Tự Do và luôn luôn hãnh diện với thế giới về một dân tộc “bước ra khỏi cửa là thấy anh hùng”.

Những bi kịch của đất nước hôm nay là cái giá phải trả cho sự chọn lựa đó.

Là một người yêu nước chân thật ông không tự lừa dối mình và lừa dối dân tộc của mình bằng những chiêu bài mị dân, những điều tự hào không có thật. Ông là người nhìn thấy được vấn đề, và cố gắng đi tìm một phương thuốc cứu chữa.

Nhưng tại những nơi mà lưỡi gươm có tác dụng mạnh hơn ngòi bút thì những tiếng nói nhân bản như ông trở thành những tiếng kêu giữa sa mạc hoang vắng và ông trở nên lạc lõng trong một xã hội mà nếp suy nghĩ hủ lậu đã bám rễ quá lâu và quá chặt, trở thành một căn bệnh trầm kha hủy hoại đất nước và làm cho dân tộc sa vào vòng nô lệ.

Nhìn qua đất nước Nhật Bản, một dân tộc có chiều dài lịch sử gần giống như chúng ta, có diện tích gần bằng, dân số không chênh lệnh mấy (127 triệu so với 87 triệu), cũng chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa và Khổng Giáo, không khỏi làm cho chúng ta đau lòng khi thấy được sự khác biệt quá lớn giữa hai đất nước. Sự khác biệt về kinh tế, sự giàu có tiện nghi không phải là điều quan trọng, chủ yếu là sự khác biệt về cách suy nghĩ (mentality) giữa hai dân tộc.

Vào thời điểm 1858, khi người Pháp bắt đầu xăm lăng VN thì dân ta vẫn còn u mê bám vào những giá trị đã lỗi thời, người Nhật tức thời bỏ những truyền thống hủ lậu, học hỏi những cái hay của Tây Phương để bắt kịp họ. Đến thời điểm sau Đệ Nhị Thế Chiến, VN muốn trở thành biểu tượng của một dân tộc anh hùng, người Nhật biết nuốt nhục của kẻ thua trận chịu sự đô hộ của Mỹ, tận dụng lòng mã thượng của kẻ chiến thắng, dồn mọi sinh lực dân tộc để vươn lên thành một cường quốc kinh tế.

Tại sao lại có sự khác biệt như vậy? Những nghiên cứu công phu và nghiêm chỉnh của các cơ quan quốc tế gần đây như Cơ quan Phát Triển Liên Hiệp Quốc (United Nations Development Program – UNDP) đã chứng minh một cách thuyết phục rằng sự chênh lệnh giàu nghèo giữa các quốc gia chủ yếu không phải do yếu tố địa lý, tài nguyên thiên nhiên, tôn giáo, chủng tộc… mà chủ yếu là do yếu tố văn hóa. Văn hóa quyết định tất cả. Văn hóa tạo ra nếp suy nghĩ (mentality) của mỗi dân tộc, và chính nếp suy nghĩ này làm cho mỗi dân tộc có ứng xử khác nhau khi đương đầu với cùng một thử thách.

Tại sao có những dân tộc mà quan chức chính phủ tham nhũng cả hàng triệu đô la như ở các nước Phi Châu mà mọi người vẫn xem đó là chuyện bình thường, trong lúc đó tại một nước khác – một bộ trưởng chỉ vì nhầm lẫn nhận 600 đô cho quỹ tranh cử đã phải xin lỗi quốc dân rồi từ chức (1)? tại sao một quốc gia nhỏ bé như Do Thái chưa tới 3 triệu dân (2) có thể chiến thắng cả khối Á Rập trong cuộc chiến năm 1967 và tồn tại vững mạnh cho đến ngày hôm nay? Trong lúc đó có những nền văn minh đã từng một thời ngự trị thế giới mà ngày nay biến mất … và còn cả ngàn thí dụ khác để chứng minh rằng chính yếu tố văn hóa quyết định sự tồn vong và sự lớn bé của mỗi dân tộc.

Những dân tộc như Đức, Nhật, Do Thái, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Hoa Kỳ… cho dù bị thiên tai tàn phá đến đâu,

cho dù sống ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng vẫn có thể vươn trở thành những nước giàu mạnh, trái lại những xứ như Iraq, Nigeria, Venezuela, Angola, Libya… mặc dầu tràn ngập dầu hỏa nhưng vẫn là những nước nghèo.

Bước ngoặt quan trọng nhất đã làm thay đổi khoảng cách giữa ta và Nhật chính là cuộc cách mạng Duy Tân tại Nhật bắt đầu từ năm 1868. Trong lúc người Nhật tức thời thay đổi thì các vua chúa VN vẫn còn ngủ mê bên trong các bức tường cung điện ở Huế. Họ không thấy được thế giới đã thay đổi, vẫn tiếp tục tôn sùng và thần tượng Trung Quốc trong lúc nước này đã bị thua thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương.

Vào tháng 7 năm 1853 khi triều đình Tokugawa từ chối không cho Thuyền trưởng người Mỹ Mathew Perry lên bờ để trao bức thư của Tổng Thống Fillmore, ông ra lệnh bắn vào thành phố Edo (Tokyo ngày nay). Những quả đại bác này đã làm cho người Nhật thức tỉnh ngay. Lòng ái quốc và niềm tự hào dân tộc đã làm cho họ đoàn kết lại để tìm cách giúp đất nước thoát khỏi nguy cơ nô lệ. Chính sự thức tỉnh này đã mở đầu cuộc cách mạng Minh Trị Duy Tân kéo dài 44 năm.

Đó là một cuộc cách mạnh đúng nghĩa, một cuộc cách mạng triệt để, họ làm đến nơi đến chốn, kẻ đi Mỹ, người đi Âu Châu, kẻ đi chính thức người đi lậu bằng cách trốn xuống tàu buôn Tây Phương như trường hợp của thần đồng Yoshida Shôin, tất cả đều cùng một mục đích là tìm đến tận nguồn cội của nền văn minh để học hỏi những cái tinh túy mang về thay đổi đất nước. Họ từ bỏ một cách dứt khoát tất cả những cái cũ không còn hợp nhưng không để mất tinh thần độc lập. Họ không phải chỉ có một ông vua Minh Trị hết lòng yêu nước mà cả trăm ngàn những tấm lòng như thế quyết tâm đưa nước Nhật lên vị trí ngang hàng với các nước Tây Phương.

Khi nói đến cuộc Duy Tân Minh Trị nhiều người vẫn lầm tưởng đó là cuộc cách mạng kỹ nghệ, mở cửa để giao thương và học hỏi kỹ thuật của Phương Tây. Thật sự không phải như thế, học hỏi kỹ thuật chỉ là mặt nổi, chủ yếu là người Nhật học hỏi những tinh túy về tư tưởng của người Tây Phương để khai sáng trí tuệ cho dân tộc của họ.

Chỉ có vài quả bom của Thuyền Trưởng Mathew Perry đã làm cho người Nhật thức tỉnh, trong lúc đó nhìn lại đất nước chúng ta, kể từ thời điểm 1853 cho đến hôm nay đã có hàng trăm ngàn quả bom đã rơi xuống đất nước Việt Nam, không những chỉ tàn phá hình hài đất nước mà còn làm tan nát tâm hồn dân tộc với bao sự ngậm ngùi, nhục nhã đắng cay của một dân tộc nhược tiểu. Nhưng tất cả những nỗi đau đó vẫn chưa đủ để làm cho người Việt thức tỉnh, để thấy cần phải có một nhu cầu thay đổi cần thiết như người Nhật đã làm từ giữa thế kỷ thứ kỷ 19.

Vào tháng 8 năm 1858 người Pháp bắt đầu cuộc chiến xăm lăng đất nước VN, trước đó vào mùa thu năm 1847 để phản đối chính sách cấm đạo của vua Thiệu Trị, Trung tướng Rigault de Genouilly đã bắn chìm 5 chiếc thuyền của Việt Nam, năm 1842 Trung Quốc đã bại trận thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương trong cuộc chiến Nha Phiến.

Nhưng tiếc thay tất cả những dấu hiệu cảnh cáo đó vẫn chưa đủ để làm cho triều đình nhà Nguyễn thức tỉnh. Đến lúc đó họ vẫn không nhận ra rằng đất nước đang đứng trước khúc quanh của lịch sử. Từ thời điểm năm 1842 hay 1847 cho đến 1858, đó là một khoảng thời gian rất dài (14 năm), nếu các vua nhà Nguyễn thức thời, khôn khéo như các vua chúa Nhật Bản thì đất nước chúng ta đâu phải chịu 80 năm đô hộ của người Pháp và đâu phải chịu tai họa văn hóa kéo dài đến hôm nay.

© Phạm Hoài Nam

Ghi chú:

(1) Ngoại trưởng Nhật Seiji Maehara từ chức ngày 6 Tháng Ba 2011 vì nhận 600 Mỹ kim cho quỹ chính trị từ một người ngoại quốc.

(2) Dân số Do Thái vào thời điểm 1967 là 2.7 triệu người.

Bài viết sưu tầm trên trang Web http://www.gocnhinalan.com

Sự Khác Biệt Quá Chuẩn Giữa Tết Xưa

Vào ngày Tết, mỗi nhà đều cùng nhau quây quần bên nồi bánh chưng ấm nóng để đón Giao thừa sang. Còn Tết nay, thay vì cùng nhau gói bánh chưng để bày biện cho mâm cơm ngày Tết, giờ đây người ta lại chọn cách mua bánh chưng ở ngoài để tiết kiệm thời gian.

Những ngày gần Tết, khu vực chợ xuân thường vô cùng tấp nập khi đón chào đông đảo người dân từ đến sắm sửa đồ Tết. Tuy nhiên, trong thời buổi công nghệ hiện đại này, chợ xuân cũng bớt đông đúc hơn hẳn bởi mọi người đã chuyển sang mua sắm đồ Tết bằng cách lướt web rồi.

Vào những đêm giao thừa, pháo dây thường được sử dụng để đón chào khoảnh khắc linh thiêng bước sang năm mới. Thế nhưng Tết nay pháo dây đã không còn nữa, thay vào đó là những màn pháo bông nổ tung trên trời vô cùng đẹp mắt.

Ngày Tết là ngày sum họp, là ngày đoàn viên giữa các thành viên trong gia đình sau một năm xa cách. Thay vì ở nhà cúng cơm giao thừa với nhau thì Tết ngày nay người ta lại thường kéo nhau ra đường để đón năm mới, để chơi Tết và du xuân.

Mọi năm Tết đến, ai nấy đều háo hức khi được thưởng thức những món ăn đặc trưng trong những ngày này như bánh chưng, bánh tét… Nhưng giờ đây, mâm cơm ngày Tết như là một nỗi “ám ảnh” mang tên tăng cân.

Có vẻ như đã đi ra ngoài quá nhiều ngày trong một năm mà mỗi khi đến Tết, người ta thường thích nằm dài ở nhà coi tivi, nghỉ ngơi thay vì cùng cả nhà đi chúc Tết như những ngày trước.

Việc lì xì được xem một tục lệ không thể thiếu trong ngày Tết. Người lớn hơn thường lì xì cho người nhỏ hơn để lấy vận may. Nếu ngày trước, những đứa trẻ quan tâm mình được bao nhiêu lì xì thì ngày nay, mối quan tâm của chúng lại là số tiền trong bao lì xì.

Vào ngày đầu năm, người dân Việt Nam thường có truyền thống xin chữ, khai bút bằng cách đem giấy bút ra làm một bài thơ, bài văn hay đơn giản chỉ cần viết một dòng chữ thật đẹp để lấy may mắn cho cả năm. Sau nhiều năm, truyền thống tốt đẹp này dần bị biến mất và thay vì khai bút thì ngày nay người ta thường “khai phím” nhiều hơn.

Thời gian trôi qua, phong tục đón Tết của người Việt ngày càng thay đổi. Tuy nhiên, nhiều người vẫn không ngừng hoài niệm về những kỷ niệm của Tết ngày xưa, là ngày đoàn viên sum họp bên gia đình, là khoảnh khắc cùng nhau bên bếp hồng nấu bánh chưng đón giao thừa chứ không phải đi chơi, ra ngoài du xuân như hiện tại.

Ảnh: Tổng hợp

Esd: Giải Thích Về Sự Khác Biệt Lớn

ESD có nghĩa là gì? ESD là viết tắt của Giải thích về sự khác biệt lớn. Nếu bạn đang truy cập phiên bản không phải tiếng Anh của chúng tôi và muốn xem phiên bản tiếng Anh của Giải thích về sự khác biệt lớn, vui lòng cuộn xuống dưới cùng và bạn sẽ thấy ý nghĩa của Giải thích về sự khác biệt lớn trong ngôn ngữ tiếng Anh. Hãy nhớ rằng chữ viết tắt của ESD được sử dụng rộng rãi trong các ngành công nghiệp như ngân hàng, máy tính, giáo dục, tài chính, cơ quan và sức khỏe. Ngoài ESD, Giải thích về sự khác biệt lớn có thể ngắn cho các từ viết tắt khác.

ESD = Giải thích về sự khác biệt lớn

Tìm kiếm định nghĩa chung của ESD? ESD có nghĩa là Giải thích về sự khác biệt lớn. Chúng tôi tự hào để liệt kê các từ viết tắt của ESD trong cơ sở dữ liệu lớn nhất của chữ viết tắt và tắt từ. Hình ảnh sau đây Hiển thị một trong các định nghĩa của ESD bằng tiếng Anh: Giải thích về sự khác biệt lớn. Bạn có thể tải về các tập tin hình ảnh để in hoặc gửi cho bạn bè của bạn qua email, Facebook, Twitter, hoặc TikTok.

Như đã đề cập ở trên, ESD được sử dụng như một từ viết tắt trong tin nhắn văn bản để đại diện cho Giải thích về sự khác biệt lớn. Trang này là tất cả về từ viết tắt của ESD và ý nghĩa của nó là Giải thích về sự khác biệt lớn. Xin lưu ý rằng Giải thích về sự khác biệt lớn không phải là ý nghĩa duy chỉ của ESD. Có thể có nhiều hơn một định nghĩa của ESD, vì vậy hãy kiểm tra nó trên từ điển của chúng tôi cho tất cả các ý nghĩa của ESD từng cái một.

Ý nghĩa khác của ESD

Bên cạnh Giải thích về sự khác biệt lớn, ESD có ý nghĩa khác. Chúng được liệt kê ở bên trái bên dưới. Xin vui lòng di chuyển xuống và nhấp chuột để xem mỗi người trong số họ. Đối với tất cả ý nghĩa của ESD, vui lòng nhấp vào “thêm “. Nếu bạn đang truy cập phiên bản tiếng Anh của chúng tôi, và muốn xem định nghĩa của Giải thích về sự khác biệt lớn bằng các ngôn ngữ khác, vui lòng nhấp vào trình đơn ngôn ngữ ở phía dưới bên phải. Bạn sẽ thấy ý nghĩa của Giải thích về sự khác biệt lớn bằng nhiều ngôn ngữ khác như tiếng ả Rập, Đan Mạch, Hà Lan, Hindi, Nhật bản, Hàn Quốc, Hy Lạp, ý, Việt Nam, v.v.

5 Điểm Khác Biệt Trên Iphone 7 Plus So Với Iphone 7, Sự Thiên Vị Quá Lớn !

Sự khác biệt lớn nhất giữa thiết kế của hai sản phẩm này tới từ kích thước khi iPhone 7 Plus có màn hình rộng tới 5,5″ trong khi iPhone 7 chỉ có màn hình 4,7″, vì thế mà trọng lượng của iPhone 7 Plus cũng nặng hơn đáng kể. Ngoài ra, cụm camera của iPhone 7 Plus phía mặt sau to hơn nhiều với việc được trang bị cụm camera kép.

Tổng thể cả hai đều không có nhiều sự thay đổi nhiều so với các thể hệ trước đó về thiết kế bên ngoài, chỉ khác nhau một chút về các thiết kế cụm camera sau, dải anten cũng như cả hai đều đã bị loại bỏ cổng tai nghe 3.5mm. Dải loa thoại đã được làm rộng hơn trở thành loa ngoài thứ 2, cả hai đều có khả năng chống nước đạt chuẩn IP67. iPhone 7 và 7 Plus cũng sẽ có thêm phiên bản màu Jet Black và Matter Black.

2. Màn hình hiển thị.

Tuy có kích thường màn hình lớn hơn nhưng iPhone 7 Plus lại có độ phân giải là 1920×1080 cho mật độ điểm ảnh 401 PPI, cao hơn khá nhiều so với iPhone 7 có độ phân giải 1334×750 và có mật độ điểm ảnh là 326 PPI. Về hiển thị thực tế cả hai đều làm cực tốt và không có sự khác biệt với nhau quá nhiều.

3. iPhone 7 Plus có camera được nâng cấp.

Trong khi iPhone 7 không có nhiều sự nâng cấp đột phá so với thế hệ trước thì iPhone 7 Plus lại đươc mọi người để ý khi đây thế hệ iPhone đầu tiên được trang bị camera kép, một bên là khẩu rộng với chúng tôi khẩu độ f/1.8 như iPhone 7, bên còn lại là khẩu tele cũng chúng tôi nhưng khẩu độ f/2.2

Việc này sẽ làm cho iPhone 7 Plus có khả năng phóng ảnh (zoom) lên tới 10x thay vì chỉ 5x như iPhone 7, và cũng sẽ mang lại thêm cho chúng ta khả năng chụp ảnh xoá phông rất thú vị mang lại cho chúng ta những tấm ảnh tương tự như máy ảnh chuyên nghiệm. Tuy nhiên, tính năng nay vẫn hoạt động chưa thực sự hiệu quả khi chụp trong điều kiện thiếu sáng hay nhiều khi đường viền xung quanh vật thể chính chưa được rõ nét, vì đây mới chỉ là bản thử nhiệm và chúng ta sẽ phải chờ Apple cập nhật lên phiên bản hoàn chỉnh trong thời gian tới.

4. iPhone 7 Plus có bộ nhớ Ram lơn hơn so với iPhone 7.

Điểm khác nhau thứ 4 đó là việc iPhone 7 Plus sẽ có bộ nhớ Ram 3GB cao hơn iPhone 7 với bộ nhớ Ram chỉ có 2GB. Hiện tại, với bộ nhớ ram 2GB được xem là quá đủ đối với các thiết bị chạy hệ điều hành iOs củ Apple, vì vậy cả hai gần như không mang lại sự khác biệt về khả năng chạy đa nhiệm vì chúng đã thực hiện quá tốt rồi. Ram 3GB trên iPhone 7 Plus có lẽ sẽ cần thiết khi các phiên bản phần mềm mới trong tương lai phát triển và cần bộ nhớ ram lớn hơn.

Cả hai đều sử dụng con chip A10 mạnh mẽ đến mức kinh ngạc, con chip này còn được đánh giá mạnh hơn so với một số chip intel trên máy tính cấp thấp. So với các dòng chip Exynos 8890 hay Snapdargon 820 trên Galaxy S7 Edge hay HTC 10 thì chip A10 trên iPhone 7/7 Plus đều cho sức mạnh đơn nhất nhanh gấp 2 lần. Nó chỉ kém hơn một chút ở tác vụ đa nhân vốn chiếm một phần nhỏ hoạt động trên Smartphone.

5. Pin có dung lượng cao hơn.

Qua 5 điểm khác biệt ở trên, chúng ta có thể thấy Apple lần này đã có một sự thiên vị khá lớn về iPhone 7 Plus khi có thêm camera kép, ram lớn hơn và pin khoẻ hơn. Cũng chính vì thế mà doanh số của iPhone 7 Plus bán ra cũng tốt hơn khá nhiều so với iPhone 7.

Apple thì luôn biết cách tạo ra những chiếc iPhone khiến người dùng phải khao khát có được. Chính vì vậy mà không chỉ ở quá khứ mà hiện tại thì bộ đôi iPhone cũ 2023 cũng rất đáng giá. Dù hiện tại có rất nhiều những mẫu smartphone mới được ra mắt, nó mới mẻ, thiết kế bắt mắt, cụm camera kép tích hợp AI thông minh nhưng tất cả đều thua iPhone ở một điểm đó là trải nghiệm người dùng. Nếu chỉ vì một thiết kế dẹp mà mua ngay một chiếc smartphone thì chắc chắn chỉ 3-4 tháng sau bạn sẽ thấy một thiết kế đẹp hơn chiếc điện thoại bạn vừa mua.

Nếu chỉ vì công nghệ AI tích hợp trên camera mà mua smartphone thì chắc chắn bạn sẽ phải hối hận vì công nghệ làm đẹp trên máy ảnh ngày càng phát triển, đâu cần camera mà chỉ cần một phần mềm thứ 3 cũng đủ khiến bạn “lung linh”. Với bộ đôi iPhone 7/7 Plus thì không một tính nằn nào trên máy là thừa thãi, tất cả đều được Apple tối ưu để đem đến trải nghiệm người dùng nhanh và mượt nhất. Các thao tác vuốt chạm nhanh đến chóng mặt, thời gian chờ load ứng dụng gần như là không có.

Điểm cuối cùng mà không riêng gì những chiếc iPhone 7 và 7 Plus mà cả dòng iPhone có được đó chính là tuổi thọ máy. Có thể bạn sẽ phải bỏ ra khoảng 10 triệu hay 15 triệu để mua một chiếc iPhone nhưng tuổi thọ của những máy này hoàn toàn có thể lên đến 5-6 năm và iPhone cũ thì vẫn được Apple cập nhật phần mềm thường xuyên nên bạn sẽ không bao giờ sợ chiếc điện thoại của mình bị lạc hậu. Còn với các dòng smartphone khác tuy hiện tại bạn chỉ cần bỏ ra một số tiền nhỏ là có ngay một máy mới nguyên Seal nhưng chẳng ai giám chắc được 1-2 năm nữa nó còn hoạt động ổn không.

Như đã phân tích ở trên thì iPhone 7 và 7 Plus có rất nhiều điểm khác biệt đáng để bạn cân nhắc. Nếu bạn thích một chiếc điện thoại nhỏ gọn, không quá quan tâm đến chụp ảnh trên máy thì hãy lựa chọn iPhone 7 với mức giá rẻ hơn. Bạn có thể tham khảo các phiên bản iPhone 7 đang được bán tại HungMobile: iPhone 7 cũ 32GB, 128GB hoặc iPhone 7 32GB ĐBH, 128GB ĐBH.