Mục Đích Và Mục Tiêu

Có lẽ hai từ dễ làm cho chúng ta nhầm lẫn…

 

Có lẽ hai từ dễ làm cho chúng ta nhầm lẫn và bối rối nhất khi sử dụng trong cuộc sống hằng ngày là “Mục Đích” và “Mục Tiêu”. Nhiều người sử dụng mà cuối cùng không thể phân định được sự khác biệt giữa hai từ này để có thể đạt tới điều mình muốn diễn đạt cách hiệu quả, và từ chỗ diễn đạt lẫn lộn giữa ngôn từ sử dụng chúng ta cảm thấy rất mơ hồ khi muốn đánh giá chính xác hiệu quả công việc hay hiệu năng của đời mình. Xuyên qua thời gian, chúng ta thấy nhiều cuốn sách và buổi hội thảo đó đây lấy nhan đề “Xây dựng mục tiêu cho cuộc sống”, “Xây dựng mục tiêu cho công việc”, “Đi tìm mục tiêu cho cuộc đời” nhưng họ lại ngại phải phân định sự khác biệt giữa hai từ như đã đề cập ở trên nhằm giúp người đang khao khát cải thiện chất lượng cuộc sống và hiệu năng công việc có một định hướng thật sự rõ ràng để biết điều gì mình đã đạt được và điều gì chưa cách cụ thể. Theo đó, nếu dùng từ điển Oxford và Longman để tìm hiểu định nghĩa về hai từ này: Purpose, Aim  và Target thì chúng ta sẽ thấy sự khác biệt cách rõ ràng. Mục đích được định nghĩa là điều bạn hy vọng đạt tới bằng việc thực hiện một việc nào đó, còn mục tiêu là điều cụ thể mà bạn cố gắng để đạt tới. Nói một cách khác, mục đích sẽ luôn luôn là điều trừu tượng và gần như không thể đo lường và bao quát hơn so với mục tiêu là cái gì đó cụ thể và hoàn toàn có thể đo lường được. Ví dụ như mục đích bạn mua căn nhà này là để làm giàu bằng món chênh lệnh giữa số tiền bỏ ra và số tiền thu về, còn lời bao nhiêu thì tuỳ theo mục tiêu cụ thể bạn muốn vào một thời điểm cụ thể nào đó. Như thế việc ta mua căn nhà với mục đích kiếm lời là việc rộng và chưa đo lường được cho tới khi ta muốn đạt bao nhiêu và đạt được hay không thì lúc đó mới biết là ta có đạt được mục tiêu đề ra không. Trong tình huống được lời thì cả mục đích lẫn mục tiêu đều đạt, còn trong trường hợp hoà vốn hay lỗ thì mục đích đã đạt còn mục tiêu thì chưa. Nhìn vào cuộc sống ta thấy có quá nhiều người đang ở vị trí rất cao trong xã hội, có thật nhiều tiền của, đi được nhiều nơi trên thế giới, hay tắt một lời là không còn gì phải lăn tăn về những mối bận tâm ở câu chuyện cơm áo gạo tiền và tổ chức mà họ thuộc về nữa. Nghĩa là cấp thấp nhất, cấp thứ hai, và một phần nhỏ của cấp độ thứ ba trong tháp 5 cấp nhu cầu của Abraham Maslow mà ai cũng biết, còn các cấp khác phải coi lại bởi họ vẫn cảm thấy bị cô đơn dù sống trong một căn nhà to đùng có vợ và có con đó mà không ai hiểu, yêu, và quí mến họ cả, họ cảm thấy lạc lõng bởi chẳng ai thật tâm công nhận họ là người có tài đức theo đúng nghĩa bởi họ biết rõ mọi thái độ qui luỵ, dạ dạ vâng vâng, tâng tâng bốc bốc chỉ là lời qua quít trên môi kẻ nói nhằm trục lợi cái mà họ đang sở hữu, họ không dám tham gia các buổi toạ đàm nói về văn hoá nghệ thuật bởi họ biết rằng vào đó họ sẽ chẳng biết nói gì nếu được mời và hỏi ý kiến, họ cũng ngại phải đối diện với các câu hỏi sâu hơn về mục đích sống bởi họ cũng chẳng biết họ đang đi đâu và rồi sẽ về đâu, họ cũng sẽ né tránh các câu hỏi thuần tuý về tinh thần như thế nào gọi là hồi tâm, phản tỉnh, thế nào là bình an thật, niềm vui thật, hạnh phúc thật, thịnh vượng thật,… Tắt một lời là họ đã đạt tới mục tiêu của mình và với vẻ bề ngoài đó thì có vẻ như rất rất tốt, song bên trong và cao cả hơn thì gần như rỗng tuếch nếu không muốn nói là họ đang lạc hướng. Nếu họ biết trăn trở đi tìm mục đích của đời mình thì hẳn sẽ khác đi rất nhiều. Khi ấy, cuộc sống sẽ có thể đảo chiều theo hướng ngược lại như câu chuyện của Đức Phật Thích Ca – một vị thái tử sống trong nhung lụa gấm là, sống trong cảnh người hầu kẻ hạ, sống trong niềm vui vì có vợ đẹp và con ngoan… ấy thế mà Ngài đã bỏ tất cả mọi thứ để đi tìm cho mình cái mà Ngài nhận thấy mình không hề có trong hiện tại giàu sang phú quí của mình. Ngài băng rừng vượt suối, Ngài ăn uống khắc khổ, Ngài rảo bước đó đây trong các ngõ ngách của xã hội, Ngài tiếp xúc với các phận người…rồi cuối cùng vẫn phải trở về trong nỗi buồn là cái mà Ngài đang kiếm vẫn chưa gặp được. Và sau cùng, chỉ ở dưới gốc Bồ Đề ngày này qua tháng nọ trong chay tịnh, trong tĩnh lặng và thiền định Ngài mới đạt tới điều mà Ngài gọi là Chân Như, và rồi từ đó Ngài thực hiện sứ mạng đời mình là giúp người khác đạt tới Chân Như giống như Ngài đã vất vả tìm kiếm trong suốt hành trình sống của mình với một thái độ hết sức từ bi và khiêm tốn “Tôi không là Chân Như” để tránh cho người khác sùng bái Ngài. Ở nơi cuộc sống này, bạn sẽ chẳng bao giờ yên lòng và hưởng trọn niềm vui và hạnh phúc thật nếu mục đích đời bạn không rõ ràng và nêu không muốn nói là né tránh để trả lời câu hỏi đó. Tin hay không tin, muốn hay không muốn, thao thức hay không, trăn trở hay không, quan tâm hay không thì bạn vẫn phải đối diện với lời mời gọi cao cả từ Tạo Hoá “Hãy tìm cho mình đúng vị trí của mình trong bức tranh cuộc đời để khi mảnh ghép của bạn khớp với các mảnh ghép khác thì bức tranh sẽ trở nên thành toàn”. Mà muốn tìm kiếm mục đích đời mình cách xác thực thì đòi hỏi bạn phải biết ngồi dưới gốc Bồ Đề, biết tĩnh lặng, biết can đảm, biết mở lòng mình, biết coi nhẹ các giá trị ảo do cái mà chúng ta gọi là mục tiêu mang lại, và trên hết mọi sự là biết nhìn xa trông rộng cho cả tâm hồn bạn lẫn tâm hồn người khác. Nói thế không có nghĩa là bạn không đi làm, không cần có địa vị, không cần có tiền, không được vui hưởng những chuyến tham quan thú vị, không được thưởng thức một món ăn ngon hay không được hưởng những cái đời thường mang lại vốn là phương tiện để ta đi đến mục đích, song cần phải khôn ngoan để không tự lừa phỉnh chính mình bằng cách thay vì để những phương tiện kia phục vụ cho mục đích sống thì ta lại biến chúng thành mục đích đời mình, hay nói tắt một lời là “Dùng phượng tiện để biện minh cho mục đích” thì sẽ rất nguy hiểm. Và sau cùng để nói theo cách chiết tự thì mỗi người chúng ta đừng để đời mình tiêu vong vì những mục đích vốn chỉ là phương tiện, nhưng hãy để đời mình vĩnh viễn không bị mục nát và tiêu vong vì ta đã thật sự tìm thấy đích điểm cho đời mình và đạt tới nó bằng những cái vốn chỉ là phương tiện và không coi đó là tiêu chuẩn đo lường sự thành bại trong đời mình và đời người khác. Và trên hết tất cả, chỉ mình bạn mới có thể trả lời xác thực mục đích đời mình và không có bất cứ công thức nào để giúp hay đo lường mục đích đời bạn. Nếu có chăng thì hãy hỏi trái tim và hãy làm điều trái tim thao thức để có thể cống hiến nhiều nhất cho cộng đồng và thế giới mà mình đang là một thành phần bất khả phân ly. Joseph C. Pham  

“Mục Đích” Và “Mục Tiêu”

Xuyên suốt bài viết, chúng ta sẽ sử dụng phép ẩn dụ nói trên để giải thích mục đích, mục tiêu, mối quan hệ và sự khác biệt giữa hai điều đó. Vì vậy, hãy thắt dây an toàn và chuẩn bị cho chuyến đi của mình nào!

Mục đích và mục tiêu là gì?

Cách dễ nhất để định nghĩa mục đích là: đích đến cuối cùng của bạn. Đó là nơi mà bạn muốn đến – bất kể về mặt tâm lý, thể chất, tinh thần hay trí tuệ.

Mục đích đại diện cho một tương lai mà chúng ta mong muốn xảy ra và nó đóng vai trò là tâm điểm dẫn đến nơi chúng ta muốn đến trong cuộc sống (trong trường hợp trên là mũi Cà Mau).

Mặt khác, mục tiêu là cách bạn đạt được mục đích của mình. Đối với mỗi mục đích bất kỳ, bạn có thể có nhiều mục tiêu. Một mục tiêu trong trường hợp trên sẽ là thuê một xe kéo (cách đến Cà Mau). Nhưng như đã nói, bạn có thể và nên có nhiều mục tiêu cho một mục đích.

Bạn có thể thêm các mục tiêu bổ sung vào mục đích đến Cà Mau bằng cách nói rằng bạn sẽ lái xe mỗi ngày trong 6 giờ (một mục tiêu). Ngoài ra, các mục tiêu có thể đóng vai trò là các chỉ số cho bạn biết rằng bạn đang đi đúng đường để đạt được mục đích của mình.

Nếu bạn đi đường từ Hà Giang đến Cà Mau, dọc đường bạn sẽ đi qua các thành phố như Hà Nội, Thanh Hóa, Đà Nẵng, Phan Thiết, Thành phố Hồ Chí Minh… Tất cả những điểm này đóng vai trò là chỉ số cho thấy bạn đang đi đúng hướng và bạn nên tiếp tục con đường của mình.

Phân biệt Mục đích và Mục tiêu

Nhưng có một sự khác biệt có hệ thống nào sẽ làm cho mục đích và mục tiêu khác nhau không? Vâng, câu trả lời là có, và phần tiếp theo sẽ nói về điều đó.

Mục đích trả lời câu hỏi về “cái gì”.“Bạn muốn làm gì?”“Tôi muốn đưa gia đình đi nghỉ ở Cà Mau.”

Mặt khác, mục tiêu trả lời cho câu hỏi “làm thế nào”.“Bạn làm thế nào để đến Cà Mau?”“Chúng tôi sẽ thuê xe kéo và lái xe trên cả đoạn đường.”

Mục đích có thể là những tuyên bố mơ hồ, định tính rất khó đo lường. Đôi khi chúng có thể mang tính rạch ròi nếu bạn đánh giá chúng theo kiểu hoàn thành hay không hoàn thành. Một ví dụ là mục đích mà Napoleon đã từng tuyên bố: “Tôi muốn chinh phục nước Nga.” Có thể dễ dàng đo lường nó theo kiểu hoàn thành hay không hoàn thành. Trong trường hợp của ông, nó đã không được hoàn thành.

Nhưng lại có những mục đích hoàn toàn không thể định lượng được. Ví dụ, tôi muốn trở thành nghệ sĩ piano giỏi nhất thế giới, hay tôi muốn là người thành công, hay tôi muốn tìm thấy tình yêu của đời mình. Những mục đích này không thể định lượng được vì chúng chủ yếu dựa trên cảm xúc, mà xúc cảm thì không thể đo lường.

Các mục đích chủ yếu là mơ hồ và không thể đo lường được, tuy nhiên chúng ta vẫn cần có chúng vì chúng giúp định hướng. Vì vậy, chúng ta cần một cái gì đó có thể đo lường được và định lượng được, và đó là lý do tại sao các mục tiêu tồn tại.

Mục tiêu là những điều cụ thể và hoàn toàn có thể đo lường được mà chúng ta thực hiện để đạt được mục đích của mình.

Đến Nghệ An lúc 7 giờ tối ngày đầu tiên,

Đến thành phố Hồ Chí Minh lúc 7 giờ tối ngày thứ hai,

Lái xe đến Cà Mau lúc 7 giờ tối ngày thứ ba

Trong ví dụ về kỳ nghỉ gia đình được đề cập, trong đó mục đích là đến được Cà Mau, thì các mục tiêu cung cấp các điểm kiểm tra có thể đo lường được. Chúng cung cấp thước đo mục tiêu rất cần thiết cho chúng ta biết liệu chúng ta có đang đi đúng hướng hay chúng ta cần thay đổi điều gì đó.

Mục đích: Lái xe từ Hà Giang đến Cà Mau trong 3 ngày

Nếu chúng ta không đạt được các mục tiêu trên, chúng ta cần thay đổi một điều gì đó. Nếu không, chúng ta sẽ không đạt được mục đích của mình.

Có cái nào quan trọng hơn không?

Nếu chúng ta đến thành phố Hồ Chí Minh muộn vào ngày thứ hai, điều đó có nghĩa là chúng ta cần điều chỉnh tốc độ của mình (lái xe nhanh hơn), điều chỉnh thời gian lái xe (lái xe nhiều giờ hơn trong ngày) hoặc dừng ít hơn (thời gian nghỉ ngơi ít hơn). Có nhiều cách khác nhau để chúng ta điều chỉnh cách tiếp cận để đạt được mục đích của mình.

Nhưng sau đó lại là câu hỏi về tầm quan trọng. Điều gì quan trọng hơn, mục đích hay mục tiêu?

Mục đích và mục tiêu là hai mặt của cùng một đồng xu. Nó vô giá trị khi chỉ có mặt này hay mặt kia – chỉ khi chúng ta kết hợp chúng lại thì chúng mới giúp ta đạt được ý định.

Mục đích giúp định hướng – tương lai – nơi chúng ta muốn đi tới. Không có mục đích thì không có bức tranh tổng thể và không có động lực theo đuổi.

Không có mục tiêu, mục đích chỉ là thứ tồn tại trong đầu chúng ta. Mục tiêu cho biết những điểm trung gian để chúng ta đạt được mục đích của mình.

Chỉ có mục tiêu đơn thuần mà không có mục đích là hành động vô tri. Tôi có thể bảo bạn luyện toán 7 tiếng mỗi ngày, nhưng vì lý do gì? Nếu bạn không muốn trở thành nhà toán học giỏi nhất thế giới thì không có lý do gì để bạn làm điều đó cả.

“Một người sống không có mục đích giống như một con tàu đi đến hư không – luôn chẳng đi đến đâu và không bao giờ đến được “nơi đó”.”

Điều tương tự sẽ là ví dụ về kỳ nghỉ gia đình.

“Mục đích mà không có kế hoạch thì chỉ là giấc mơ…”

Nếu bạn biết rằng bạn cần phải đi qua Nghệ An và thành phố Hồ Chí Minh nhưng không biết mục đích của bạn là gì, thì làm sao bạn biết khi nào bạn đã đạt đến đó (cho dù “đó” là đâu đi nữa).

Cách sử dụng mục đích và mục tiêu để thành công trong cuộc sống

Một mục đích không có mục tiêu chỉ đơn thuần là mơ mộng – chỉ là tưởng tượng. Trong ví dụ về kỳ nghỉ gia đình, điều đó có nghĩa là chúng ta biết rằng chúng ta muốn đến Cà Mau nhưng chúng ta không biết cách đến đó. Các biển chỉ dẫn Hà Nội, Huế, thành phố Hồ Chí Minh sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi ta không biết làm thế nào để đến Cà Mau hoặc không biết con đường nào để đến đó.

Được rồi, nhưng ta sẽ làm gì với cả đống thông tin này? Phần cuối của hướng dẫn này sẽ cho bạn biết.

Giờ đây bạn đã thấy các ví dụ về mục đích và mục tiêu, cũng như sự khác biệt và tầm quan trọng của việc có cả hai. Bây giờ hãy xem làm thế nào chúng ta có thể sử dụng những thứ này để đạt được ước mơ của mình.

Có một phương pháp đơn giản được sử dụng cho tất cả các ước mơ, mục đích và mục tiêu của mọi người, nó được gọi là chiến lược Hawkeye-Wormeye.[1]

“Tôi muốn đến những ngọn đồi bên kia những đầm lầy âm u.”

Bước 1: Hawkeye

Hãy tưởng tượng rằng bạn là một con chim ưng và bạn bay cao trên khu rừng đại diện cho cuộc sống của bạn. Khi bạn là một con chim ưng, bạn sẽ quan sát thấy vô tận và biết tất cả những ngọn núi, dòng sông và ngọn đồi ở đâu. Bạn thấy nơi bạn cần đến và bạn thấy rõ bức tranh toàn cục.

Hawkeye là điều đầu tiên bạn làm bởi vì nó mang đến mục đích, bức tranh toàn cục hoặc bạn gọi là gì cũng được.

Khi bạn hiểu rõ về nơi bạn cần đi từ góc độ chim ưng, bây giờ là lúc để đi xuống đất bằng cách trở thành một con sâu.

Bước 2: Wormeye

Được rồi, vậy là chúng ta biết nơi cần đi tới – đó là những ngọn đồi ở phía bên kia đầm lầy âm u. Nhưng để đến đó, chúng ta cần phải trở thành một con sâu. Tại sao lại là sâu?

“Bạn đang xây một bức tường. Nhưng trên thực tế, bạn không xây dựng một bức tường. Bạn đang đặt từng viên gạch hoàn hảo nhất có thể và một ngày nào đó, nếu bạn đặt những viên gạch của mình một cách hoàn hảo, chúng sẽ trở thành một bức tường.”

Bởi vì một con sâu có thể nhìn thấy chỉ 2-3 bước trước mặt nó mà thôi. Điều này đảm bảo rằng dù bạn biết đích đến cuối cùng của mình nhưng bạn sẽ chỉ tập trung vào 2-3 bước ngay trước mắt.

Sự chuyển đổi từ Wormeye sang Hawkeye rồi lại sang Wormeye

Như Will Smith đã nói trong một cuộc phỏng vấn,

Điều này tương tự với wormeye. Bạn biết đích đến của mình ở đâu nhưng bạn quyết định chỉ tập trung vào những gì trước mắt. Bằng cách này, bạn đảm bảo rằng bạn sẽ “đặt những viên gạch hoàn hảo, một ngày nào đó sẽ trở thành một bức tường.”

Nhưng thật ra thì bạn làm những gì theo quan điểm wormeye?

Cứ sau 3 hoặc 6 tháng, bạn nên dành ra một vài ngày chỉ theo quan điểm Hawkeye. Bạn làm điều này bởi vì bạn cần chắc chắn rằng bạn đang đi đúng hướng và để xem liệu bạn có cần thay đổi hay phát huy điều gì trên con đường của bạn không. Theo cách gọi của Bill Gates thì đó là “Tuần lễ Suy nghĩ”.[2]

Thời gian còn lại (hơn 95%), bạn dành nó theo quan điểm wormeye. Bạn đang ở trên mặt đất, làm việc, thu nhận các kỹ năng mới hoặc làm tốt hơn với những cái cũ. Bạn bước ra từ wormeye đến hawkeye chỉ để xem liệu bạn có còn đi đúng hướng hay không.

Bạn có bức tranh tổng thể – mục đích bạn muốn đạt được. Giả sử mục đích là trở thành nhà văn hiện thực hay nhất thế giới. Vậy làm thế nào để bạn trở thành người như vậy?

Trước hết, bạn hãy tách biệt những gì thật sự là việc viết. Và ở đó, bạn nhận ra rằng viết không chỉ là viết – mà bao gồm bốn phần khác nhau:

Được rồi, bây giờ chúng ta biết những gì thực sự cần phải làm để trở thành nhà văn giỏi nhất. Bốn điều trên là những kỹ năng cần nắm vững để trở thành nhà văn giỏi nhất thế giới.

Bằng cách đặt những mục đích hay ước mơ lớn lao, mơ hồ vào những ngăn nhỏ hơn để có thể dễ dàng thực hiện (thói quen hàng ngày), trên thực tế, chúng ta đang phân chia công việc của mình thành điều có thể hoàn thành được.

Quan điểm hawkeye của việc trở thành nhà văn giỏi nhất tập trung vào quan điểm wormeye thông qua làm việc với các phần khác nhau của việc viết lách.

Nhưng cuối cùng chúng ta làm gì với việc phân chia? Đây là nơi chúng ta có được những hành động và hành vi (mục tiêu) bạn làm hàng ngày và phần cuối cùng của câu đố lớn – thói quen hàng ngày.

Vậy là chúng ta đã chia xong việc “trở thành nhà văn giỏi nhất thế giới” thành “luyện tập lên ý tưởng, nghiên cứu, viết và chỉnh sửa.” Vậy thật ra chúng ta làm gì với chúng?

Chúng ta hình thành thói quen hàng ngày.

Đây không phải là điều lớn lao vĩ địa gì cả – thực tế, nó hoàn toàn ngược lại. Chúng ta thực hiện những hành động nhỏ mỗi ngày và những hành động đó tích lũy theo thời gian đưa ta đến mục tiêu của mình. Hãy thực hiện từng bước một, chậm và ổn định, và như Eric Edmeades đã nói, “tôi làm ít hơn hôm nay để làm nhiều hơn trong một năm.”[3]

Trong ví dụ về việc viết, một thói quen hàng ngày đơn giản và dễ dàng sẽ là “Viết 500 từ mỗi ngày.” Bằng cách này, bạn có thói quen hàng ngày là để ý đến phần “viết” của việc trở thành nhà văn giỏi nhất thế giới.

Để lên ý tưởng, bạn bắt đầu với việc viết nhật ký (3 điều xảy ra với bạn ngày hôm nay), để nghiên cứu bạn bắt đầu đọc sách (20 trang mỗi ngày) và để chỉnh sửa, bạn tạo một danh sách các từ bị cấm mà bạn chỉ cần xóa khỏi bài viết của mình (“như”, “rất”, “thứ”,…)

Bạn không cần phải bắt đầu làm tất cả những điều này – thực sự tôi khuyên bạn không nên làm vậy. Thay vào đó bạn nên bắt đầu với một trong những điều này, và sau đó, khi trở thành thói quen, hãy bổ sung điều tiếp theo.

Kết luận

Hãy bắt đầu với thói quen đọc sách (20 trang mỗi ngày). Sau 150 ngày, hãy thêm một thói quen viết (500 từ một ngày). Tiếp theo là tạo thói quen lên ý tưởng, và cuối cùng là thói quen chỉnh sửa.

Nếu tôi bắt đầu với tất cả ngay lập tức, thì không cái nào có thể trở thành thói quen. Như người ta nói, “Hãy làm ít hơn một ngày để làm nhiều hơn trong một năm.”

Chúng ta bắt đầu với một lời giải thích về mục đích và mục tiêu, đã vượt qua sự khác biệt của hai thứ đó, hiểu rằng cái này không thể tồn tại mà không có cái kia. Sau đó ta đã thấy cách sử dụng mục đích và mục tiêu trong cuộc sống hàng ngày.

Vì thế hãy sử dụng quan điểm hawkeye và wormeye bằng cách đánh giá bức tranh tổng thể với hawkeye và tập trung vào trọng tâm với wormeye – những bước đi ngay trước mắt chúng ta.

Tài liệu tham khảo Nguồn: Lifehack

Cuối cùng, chúng ta phân chia những mục đích lớn thành những hành động nhỏ nhất có thể và tạo thói quen hàng ngày từ những mục tiêu này.

Giờ đây chúng ta đã biết những việc cần làm mỗi ngày để đạt được mục đích và ước mơ của mình. Thứ duy nhất ngăn cách chúng ta với mục đích mà ta muốn đạt được là một thói quen nhỏ hàng ngày – vì vậy hãy bắt đầu thực hiện nó ngay từ hôm nay!

Sự Khác Nhau Giữa Mục Tiêu Và Mục Đích Cần Biết Để Đưa Ra Kết Quả

Mục tiêu được tạo ra vì mục đích

Mục tiêu là những bước cần thiết để đạt được mục đích. Dẫu nói thế nào chăng nữa, để đạt được mục đích thì tất cả những hành động nên làm và những con đường cần đi đều trở thành “mục tiêu”. Bạn sẽ không thể nào đưa ra mục tiêu khi không có mục đích. Hãy nhớ rằng nhờ có mục đích mà bạn tìm ra được mục tiêu.

Mục tiêu là thứ cụ thể, mục đích là thứ trừu tượng

Mục đích nếu là thứ mang tính khái niệm ví dụ như làm cho thế giới trở nên hòa bình và hạnh phúc, thì mục tiêu chính là chiếc biển chỉ đường để đạt được mục đích đó. Vì vậy, nếu mục tiêu không phải là những phương pháp hay thủ thuật rõ ràng thì sẽ không thể xây dựng được con đường hướng đến mục đích.

Với mục đích, nếu đưa ra một mục đích quá rõ ràng sẽ chỉ khiến cho số lượng “mục tiêu” cần thực hiện để hướng tới mục đích tăng lên, và việc đạt tới mục đích sẽ trở nên khó khăn hơn.

Mục tiêu là thứ nhìn thấy, mục đích là thứ muốn thấy

Như đã viết ở trên, bởi mục tiêu là tấm biển chỉ đường tới mục đích nên chúng ta phải biết được hành động nào cần thiết để đạt được mục tiêu đó. Hơn nữa, khi hoàn thành mục tiêu, nếu bạn cảm nhận được mình đang tiến gần tới mục đích hơn, thì chắc chắn bạn đang đi đúng con đường của mình.

Hơn nữa, vào thời điểm hoàn thành mục tiêu, cách nhìn nhận về mục đích cũng có thể thay đổi. Hãy lưu ý rằng thứ cần thiết để làm rõ ràng cách nhìn và cách đạt được mục đích chính là mục tiêu.

Mục tiêu là quá trình , mục đích là điểm đến

Mục tiêu là con đường để đạt được mục đích, nên chính là quá trình. Sau khi hoàn thành một mục tiêu, hãy xem lại phương hướng bạn đang đi có tiến gần hơn tới mục đích hay không, sau đó xác định mục tiêu tiếp theo và thực hiện, chỉ cần như vậy bạn đã có thể đạt được mục đích của mình.

Để đạt được mục đích thì vấn đề cần làm sáng tỏ chính là mục tiêu. Số lượng vấn đề cần giải quyết tùy thuộc vào năng lực và mục đích của mỗi người.

Mục tiêu có nhiều, nhưng mục đích chỉ có một

Trong khi xác định và thực hiện “mục tiêu” để hướng tới “mục đích” thì số lượng mục tiêu không bị giới hạn. Hơn nữa, sau khi hoàn thành được một mục tiêu thì con đường dẫn tới mục đích có thể sẽ rẽ ra nhiều nhánh khác nhau.

Tùy theo năng lực và mục đích của mỗi người, thì cách tiếp cận mục đích cũng khác nhau. Cũng có người hoàn thành một mục tiêu lớn để nhảy vọt một bước tới mục đích, nhưng cũng có người thiết lập những mục tiêu nhỏ, hoàn thành từng mục tiêu một để đi các bước vũng chắc đến mục đích.

Tuy nhiên, điều quan trọng là “Bắt cá hai tay tuột ngay cả cặp”. Đúng vậy, nếu hướng tới cùng lúc nhiều mục đích, thì việc đưa ra mục tiêu sẽ khó khăn. Hướng tới chỉ một mục đích, và đưa ra những mục tiêu cần thiết rồi hoàn thành mới là điều quan trọng.

Dẫu từ bỏ mục tiêu cũng không được từ bỏ mục đích

Có trường hợp sau khi hoàn thành một mục tiêu bạn không hề tiến lại gần hơn tới mục đích. Cũng có trường hợp nếu hoàn thành một mục tiêu khác sẽ giúp bạn đạt được mục đích nhanh hơn so với mục tiêu bạn đang thực hiện. Để đạt được mục đích to lớn thì việc xác định rõ ràng phương hướng đi, và đổi mới mục tiêu liên tục cũng rất cần thiết.

Dẫu thất bại trong việc thực hiện một mục tiêu lớn, thì việc không đánh mất mục đích rất quan trọng. Chỉ cần không đánh mất mục đích thì bạn vẫn còn cơ hội để thử các cách tiếp cận mục đích khác.

Mục đích có trước mục tiêu

Mục tiêu là quá trình để tiến tới mục đích, vì vậy nếu không thể hoàn thành mục tiêu thì sẽ không thể tiến gần tới mục đích. Cần hướng tới mục đích và xây dựng những mục tiêu cần hoàn thành. Mục tiêu không cần phải quá lớn, hãy xây dựng mục tiêu trong phạm vi bản thân có thể thực hiện, không đánh mất mục đích và cố gắng hoàn thành các mục tiêu đó.

Trong quá trình hoàn thành mục tiêu, có thể cách nhìn nhận và cách tiến tới mục đích sẽ thay đổi, vì vậy không được quên việc xác nhận lại mục đích rồi hành động.

Ý nghĩa của “mục đích” và “mục tiêu” hoàn toàn khác nhau. Tuy nhiên, khi hướng tới mục tiêu, mục đích lớn, chúng ta thường nhầm lẫn giữa ý nghĩa của hai từ. Kết cục, sau khi hoàn thành xong mục tiêu thì bạn thường có cảm giác trống rỗng, thất vọng vì kết quả hoàn toàn trái ngược với mục đích vẽ ra từ đầu.

Không đánh mất mục đích, nỗ lực hướng tới mục tiêu, bạn sẽ thu được những thành quả đâu tiên, vì vậy hãy nhận thức rõ ràng sự khác nhau giữa “mục tiêu” và “mục đích”, sau đó hãy kết nối với những hành động thường ngày.

Với sự phân tích như trên, chúc tất cả các thầy cô giáo có mục đích giảng dạy tốt nhất và mục tiêu học tập của các em học sinh rõ ràng hơn. Chúc mỗi ngày đến trường là một ngày vui, trường THCS Đa tốn trở thành ngôi trường hạnh phúc.

7 Sự Khác Nhau Giữa Mục Tiêu Và Mục Đích Cần Biết Để Đưa Ra Kết Quả

Trong lĩnh vực kinh doanh, học tập hay cả trong cuộc sống thường ngày, hầu hết chúng ta vẫn luôn hướng tới một cái gì đó và hành động. “Cái gì đó” được gọi là “mục tiêu” hoặc “mục đích”, nhưng liệu mọi người có ý thức được sự khác nhau giữa mục tiêu và mục đích hay không? Nhìn sơ qua, mục tiêu và mục đích có vẻ giống nhau, nhưng nếu tìm hiểu ý nghĩa thực sự thì lại hoàn toàn khác nhau. Đặc biệt, nếu không phân biệt rạch ròi sự khác nhau giữa chúng thì chúng ta sẽ không thể thu được kết quả như mong muốn. Vì vậy, hôm nay Vietfuji sẽ giải thích cho các bạn về sự khác nhau giữa “mục tiêu” và “mục đích”.

Mục tiêu được tạo ra vì mục đích

Mục tiêu là những bước cần thiết để đạt được mục đích. Dẫu nói thế nào chăng nữa, để đạt được mục đích thì tất cả những hành động nên làm và những con đường cần đi đều trở thành “mục tiêu”. Bạn sẽ không thể nào đưa ra mục tiêu khi không có mục đích. Hãy nhớ rằng nhờ có mục đích mà bạn tìm ra được mục tiêu.

Mục tiêu là thứ cụ thể, mục đích là thứ trừu tượng

Mục đích nếu là thứ mang tính khái niệm ví dụ như làm cho thế giới trở nên hòa bình và hạnh phúc, thì mục tiêu chính là chiếc biển chỉ đường để đạt được mục đích đó. Vì vậy, nếu mục tiêu không phải là những phương pháp hay thủ thuật rõ ràng thì sẽ không thể xây dựng được con đường hướng đến mục đích.

Với mục đích, nếu đưa ra một mục đích quá rõ ràng sẽ chỉ khiến cho số lượng “mục tiêu” cần thực hiện để hướng tới mục đích tăng lên, và việc đạt tới mục đích sẽ trở nên khó khăn hơn.

Mục tiêu là thứ nhìn thấy, mục đích là thứ muốn thấy

Như đã viết ở trên, bởi mục tiêu là tấm biển chỉ đường tới mục đích nên chúng ta phải biết được hành động nào cần thiết để đạt được mục tiêu đó. Hơn nữa, khi hoàn thành mục tiêu, nếu bạn cảm nhận được mình đang tiến gần tới mục đích hơn, thì chắc chắn bạn đang đi đúng con đường của mình.

Hơn nữa, vào thời điểm hoàn thành mục tiêu, cách nhìn nhận về mục đích cũng có thể thay đổi. Hãy lưu ý rằng thứ cần thiết để làm rõ ràng cách nhìn và cách đạt được mục đích chính là mục tiêu.

Mục tiêu là quá trình , mục đích là điểm đến

Mục tiêu là con đường để đạt được mục đích, nên chính là quá trình. Sau khi hoàn thành một mục tiêu, hãy xem lại phương hướng bạn đang đi có tiến gần hơn tới mục đích hay không, sau đó xác định mục tiêu tiếp theo và thực hiện, chỉ cần như vậy bạn đã có thể đạt được mục đích của mình.

Để đạt được mục đích thì vấn đề cần làm sáng tỏ chính là mục tiêu. Số lượng vấn đề cần giải quyết tùy thuộc vào năng lực và mục đích của mỗi người.

Mục tiêu có nhiều, nhưng mục đích chỉ có một

Trong khi xác định và thực hiện “mục tiêu” để hướng tới “mục đích” thì số lượng mục tiêu không bị giới hạn. Hơn nữa, sau khi hoàn thành được một mục tiêu thì con đường dẫn tới mục đích có thể sẽ rẽ ra nhiều nhánh khác nhau.

Tùy theo năng lực và mục đích của mỗi người, thì cách tiếp cận mục đích cũng khác nhau. Cũng có người hoàn thành một mục tiêu lớn để nhảy vọt một bước tới mục đích, nhưng cũng có người thiết lập những mục tiêu nhỏ, hoàn thành từng mục tiêu một để đi các bước vũng chắc đến mục đích.

Tuy nhiên, điều quan trọng là “Bắt cá hai tay tuột ngay cả cặp”. Đúng vậy, nếu hướng tới cùng lúc nhiều mục đích, thì việc đưa ra mục tiêu sẽ khó khăn. Hướng tới chỉ một mục đích, và đưa ra những mục tiêu cần thiết rồi hoàn thành mới là điều quan trọng.

Dẫu từ bỏ mục tiêu cũng không được từ bỏ mục đích

Có trường hợp sau khi hoàn thành một mục tiêu bạn không hề tiến lại gần hơn tới mục đích. Cũng có trường hợp nếu hoàn thành một mục tiêu khác sẽ giúp bạn đạt được mục đích nhanh hơn so với mục tiêu bạn đang thực hiện. Để đạt được mục đích to lớn thì việc xác định rõ ràng phương hướng đi, và đổi mới mục tiêu liên tục cũng rất cần thiết.

Dẫu thất bại trong việc thực hiện một mục tiêu lớn, thì việc không đánh mất mục đích rất quan trọng. Chỉ cần không đánh mất mục đích thì bạn vẫn còn cơ hội để thử các cách tiếp cận mục đích khác.

Mục đích có trước mục tiêu

Mục tiêu là quá trình để tiến tới mục đích, vì vậy nếu không thể hoàn thành mục tiêu thì sẽ không thể tiến gần tới mục đích. Cần hướng tới mục đích và xây dựng những mục tiêu cần hoàn thành. Mục tiêu không cần phải quá lớn, hãy xây dựng mục tiêu trong phạm vi bản thân có thể thực hiện, không đánh mất mục đích và cố gắng hoàn thành các mục tiêu đó.

Trong quá trình hoàn thành mục tiêu, có thể cách nhìn nhận và cách tiến tới mục đích sẽ thay đổi, vì vậy không được quên việc xác nhận lại mục đích rồi hành động.

Ý nghĩa của “mục đích” và “mục tiêu” hoàn toàn khác nhau. Tuy nhiên, khi hướng tới mục tiêu, mục đích lớn, chúng ta thường nhầm lẫn giữa ý nghĩa của hai từ. Kết cục, sau khi hoàn thành xong mục tiêu thì bạn thường có cảm giác trống rỗng, thất vọng vì kết quả hoàn toàn trái ngược với mục đích vẽ ra từ đầu.

Không đánh mất mục đích, nỗ lực hướng tới mục tiêu, bạn sẽ thu được những thành quả đâu tiên, vì vậy hãy nhận thức rõ ràng sự khác nhau giữa “mục tiêu” và “mục đích”, sau đó hãy kết nối với những hành động thường ngày.

HOÀNG SƠN Bình Luận

Xác Định Mục Đích Và Mục Tiêu Nghiên Cứu, Câu Hỏi Và Giả Thiết Nghiên Cứu

Nghiên cứu khoa học XÁC ĐỊNH MỤC ĐÍCH VÀ MỤC TIÊU NGHIÊN CỨU, CÂU HỎI VÀ GIẢ THIẾT NGHIÊN CỨU

Mục đích nghiên cứu (research purpose) Nhằm mô tả một mục đích cụ thể hoặc định hướng nghiên cứu. Mục đích của nghiên cứu phải là xác định (identify), mô tả (describe), hoặc giải thích (explain) một tình trạng hoặc dự đoán giải pháp của một vấn đề. Mục đích nghiên cứu thường bao gồm biến số, quần thể, địa điểm nghiên cứu. Dựa vào mục đích nghiên cứu có thể cho biết được loại nghiên cứu.

1) Xác định đặc điểm của biến X2) Mô tả biến X trong một quần thể cụ thể3) Đánh giá mối quan hệ giữa biến X và Y trong một quần thể cụ thể4) Đánh giá sự khác nhau giữa nhóm 1 và nhóm 2 về biến X

Giả thuyết nghiên cứu (hypothesis)

Câu hỏi nghiên cứu (research questions):Cần phải viết ngắn gọn, súc tích, ở thì hiện tại, bao gồm 1 biến hoặc nhiều hơn, tập trung vào mô tả biến, khám phá mối quan hệ giữa các biến, đánh giá sự khác nhau giữa các nhóm nghiên cứu. Ví dụ:

1) Biến X được mô tả như thế nào trong quần thể cụ thể?2) Nhận thức gì về biến X trong quần thể cụ thể? 3) Biến X có mối tương quan với biến Y và Z không?4) Có sự khác nhau giữa nhóm 1 và nhóm 2 về biến X không?

Dự kiến mối quan hệ giữa các biến trọng một quần thể xác định cụ thể. Giả thiết nghiên cứu như một lời giải thích rõ ràng cho vấn đề và mục đích nghiên cứu, hay là dự đoán những kết quả mong đợi/ kết quả nghiên cứu. Giả thiết nghiên cứu cũng ảnh hưởng đến thiết kế nghiên cứu, phương pháp chọn mẫu, thu thập số liệu, phương pháp phân tích, giải thích kết quả. Nguồn để đưa ra các giả thuyết nghiên cứu:

* Quan sát hiện thượng* Phân tích học thuyết* Tổng quan tài liệu

Các loại giả thiết nghiên cứu: Một nghiên cứu có thể có từ 1 đến 5 giả thiết hoặc nhiều hơn tùy thuộc vào độ phức tạp của nghiên cứu. Loại giả thiết được lựa chọn dựa vào mục đích của nghiên cứu, bao gồm:

* Định hướng (Directional) – Không định hướng (non-directional): giả thiết không định hướng chỉ ra một mối quan hệ tồn tại nhưng không dự đoán bản chất của mối quan hệ. Nếu hướng của mối quan hệ không rõ ràng trong thực hành lâm sàng hoặc tài liệu thực nghiệm thì nhà nghiên cứu không chỉ rõ bản chất mối quan hệ.

* Nghiên cứu (Research) – Không (null: không có ý nghĩa thống kê giữa 2 biến): Giả thuyết null (H0) hay còn gọi là giả thiết thống kê (statistical hypothesis) được sử dụng để kiểm tra thống kê và diễn giải kết quả thống kê. Thông thường giả thuyết null sẽ không được trình bày. Null hypothesis để chỉ ra không có mối quan hệ giữa các biến nghiên cứu. Giả thiết nghiên cứu hay còn gọi là giả thiết thay thế (alternative research- H1/ HA) , chỉ ra có quan mối hệ giữa các biến nghiên cứu.

Người viết: Nguyễn Thị Hồng Hạnh