Phân Biệt Nhà Lãnh Đạo Và Nhà Quản Lý / Top 6 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Channuoithuy.edu.vn

Phân Biệt Nhà Quản Lý Và Nhà Lãnh Đạo

Cũng chính vì sự nhầm lẫn này mà những người lãnh đạo chưa xác định được khi nào áp dụng vai trò quản lý, khi nào áp dụng vai trò lãnh đạo và cân bằng giữa hai vai trò trong công việc”. Theo ông Thịnh, các nhà lãnh đạo thường hay nói về tầm nhìn, sứ mệnh, khích lệ nhân viên của mình nhiều hơn, truyền cảm hứng làm việc cho họ…Còn các nhà quản lý thường nói nhiều hơn về quy trình làm việc, hệ thống, công việc, mục tiêu giám sát và điều phối công việc nhiều hơn..

Về cơ bản, hai vai trò hoàn toàn khác nhau. Tuy nhiên, để hoạt động của doanh nghiệp hiệu quả phải tùy thuộc vào tình huống. Chẳng hạn, có những lúc tình hình kinh tế khác nhau như lạm phát, khủng hoảng tài chính thì cần quản lý nhiều hơn, thắt chặt nhiều hơn… Nhưng khi khủng hoảng về con người, ví dụ như việc thiếu nguồn nhân lực cấp trung, thiếu nguồn nhân lực cấp cao, người lao động thiếu kỹ năng quản lý… thì rất cần vai trò người lãnh đạo.

Theo ông Nguyễn Anh Huy, Giám đốc Talentlink Center, trong tình hình kinh tế khó khăn, lạm phát, tỷ giá thay đổi liên tục, trong điều hành doanh nghiệp có rất nhiều rủi ro. Như vậy, khi kinh tế khủng hoảng, chúng ta thực hiện vai trò quản lý nhiều hơn là vai trò lãnh đạo, nhưng để thiết lập ra hệ thống quản lý tốt, để cho mỗi người làm theo sự quản lý đó thì cần thực hiện vai trò lãnh đạo để hướng mọi người đến sự thay đổi đó. Cũng trong thời buổi kinh tế khó khăn, vai trò của người lãnh đạo cũng phải thay đổi cho phù hợp.

Trước đây, chúng ta khuyến khích nhân viên làm việc, nhưng bây giờ phải theo sát từng bộ phận, từng ngành kinh doanh, chúng ta giám sát về lãi lỗ, về thu mua, tổn thất, dòng tiền tệ, vay ngân hàng như thế nào… từ đó mới có thể quản lý chặt và mang lại hiệu quả kinh doanh.

Thực tế, cũng có nhiều trường hợp khi công ty nhỏ, các nhân viên với kinh nghiệm còn non trẻ, chưa cọ xát với thực tế nhiều, thường làm việc với sếp trên cơ sở vừa tôn trọng, vừa sợ sếp. Sau đó, khi quy trình làm việc đã vào quy củ, nhân viên có kinh nghiệm, được giao quyền, chủ động trong công việc thì bắt đầu “lạc lối”. Nếu công ty có những người nhân viên khác nhau thì việc quản lý phụ thuộc vào những cấp nhân viên với những phẩm chất khác nhau. Nếu họ có kiến thức, có thái độ tốt, thì nên giao quyền để họ làm việc. Trong khi đó, khi nhân viên còn thiếu kiến thức, chưa có thái độ tốt thì cần phải giám sát, theo dõi công việc của họ.

Tóm lại vị trí quản lý và lãnh đạo ở doanh nghiệp Việt Nam phụ thuộc rất nhiều vào ý thức, chất lượng của nguồn nhân lực. Nếu nhân viên giỏi, tôn trọng cam kết thì rất thuận tiện để giao việc, giao quyền. Nhưng nếu nhân viên chưa nhân thức rõ được công việc, không có tính cam kết thì bắt buộc, người sếp phải đóng vai trò cả người quản lý, vừa phải hối thúc, kiểm soát, kiểm tra gắt gao hiệu quả công việc. Điều đó đòi hỏi người đứng đầu phải vạch định ra một hệ thống quản lý thống nhất, phù hợp để doanh nghiệp tồn tại và đi lên.

Khánh Vân

Sự Khác Biệt Giữa Nhà Lãnh Đạo Và Nhà Quản Lý

Hãy bấm Thích nếu bạn thích tin này

Nhà lãnh đạo và nhà quản lý là hai khái niệm khác nhau, tuy nhiên có nhiều người lại đang nhầm lẫn giữa hai khái niệm này và không phân biệt được chúng.

Nhà lãnh đạo cởi mở với các ý tưởng mới

Nếu bạn thường xuyên sử dụng câu nói “người ta vẫn làm thế” thì đó bạn chưa phải là người lãnh đạo mà là người điều khiển.

Công ty là một tổ chức tập hợp nhiều người, ý tưởng của nhân viên hay khách hàng cũng là những ý tưởng mong muốn giúp công ty đi lên, thay vì cứ nghĩ rằng “chúng tôi làm vậy vì đó là cách mà tôi vẫn làm” bạn hãy ngưng điều khiển hoàn cảnh và trao cho người khác cơ hội bày tỏ ý tưởng, chỉ có như thế bạn mới là người lãnh đạo giỏi, mới giúp công ty đi lên.

Nhà Lãnh đạo học hỏi từ sự cạnh tranh

“các đối thủ của chúng ta quá mạnh” đó là câu nói xuât phát từ một nhà quản lý thực thụ, bởi nhà quản lý thích điều khiển mọi thử và thứ duy nhât họ không thể điều khiển chính là sự cạnh tranh.

Nhà lãnh đạo thì nhìn nhận sự cạnh tranh theo một hướng khác, họ xem cạnh tranh là yếu tố khiến công ty mạnh mẽ hơn, họ luôn nhìn về đồi thủ, phân tích các điểm mạnh và yếu để đưa ra chiến lược kinh doanh hiệu quả cho công ty.

Nhận thức của nhà lãnh đạo chỉ cho họ rằng cạnh tranh không phải là điều gì quá tồi tê, nó chỉ là cách để chúng ta định vị giá trị của mình. Họ có thể trình bày một cách thuyết phục và chi tiêt về định vị giá trị của đối thủ và của bản thân doanh nghiệp mình đang lãnh đạo mà không cần nhắc đến công ty đối thủ một cách tiêu cực.

Nhà lãnh đạo khuyến khích nhân viên đưa ra ý kiến’

Nhà quản lý không bao giờ hỏi ý kiến của người khác vì nếu làm vậy họ sẽ mấy quyền kiểm soát, những ý tưởng, việc làm của họ đều xuất phát từ suy nghĩ cá nhân, đến một ngày hộ sẽ nhận ra những ý tưởng và công việc mình đang áp dụng không nhận được nhiều sự đồng tình của nhân viên.

Nhà lãnh đạo thì khác, họ luôn tìm cách để khai thác ý tưởng từ người khác, có thể trực tiếp và gián tiếp, vì vậy nhà lãnh đạo luôn là người được mọi người kính trọng và nể phục.

Nhà lãnh đạo biết mình sai ở đâu

Nhà quản lý thích điều khiển và một trong số những cách họ đảm bảo quyền đó của mình là phân tích mọi quá trình đưa ra quyết định với giả thiết rằng họ luôn đúng.

Nhà lãnh đạo tiếp cận vấn đề theo một góc nhìn khác, trong đó giả thiết là họ không có câu trả lời cho mọi câu hỏi và cách tốt nhất để tìm ra câu trả lời là thông qua việc hợp tác với các thành viên khác trong nhóm.

Với 4 sự khác biệt trên ta có thể thấy được sự khác biệt rõ ràng giữa nhà lãnh đạo và nhà quản lý, Nếu muốn vươn lên vị trí lãnh đạo trong tượng lai thì bạn phải rèn luyện những kỹ năng lãnh đạo thật tốt, chí ít là bạn phải có được 4 phẩm chất nêu trên.

Anh Tiến (Theo Saga)

Hãy bấm Thích nếu bạn thích tin này

Bấm Thích để đăng ký thành viên cộng đồng Tạp Chí Sinh Viên

Phân Biệt Lãnh Đạo Và Quản Lý

Trong thực tế cuộc sống, khi cùng gặp phải khó khăn, ai lạc quan, nhìn ra được một tương lai tươi sáng thì người đó có tố chất để trở thành một nhà lãnh đạo. Còn ai nhìn thấy mọi vấn đề khó khăn, nhìn ra một bức tranh u ám thì người đó có tố chất để trở thành nhà quản lý.

Lãnh đạo hay còn được biết đến với thuật ngữ Leader. Đây là những người đứng đầu, kiểm soát một tổ chức, tập thể riêng biệt. Lãnh đạo là người xác lập ra phương hướng, tạo ra những kế hoạch cụ thể và truyền cảm hứng cho tập thể. Công việc của các nhà lãnh đạo là làm tư tưởng, tạo động cơ hoạt động cho mọi người.

Quản lý hay còn được biết đến với thuật ngữ Manager. Đây là những người chịu trách nhiệm về khía cạnh quan trọng của dự án, công việc, một đội. Công việc của các nhà quản lý là làm kế hoạch, tổ chức và điều phối.

Hai khái niệm này có nhiều điểm tương đồng và dễ khiến mọi người nhầm lẫn. Cả hai đều ảnh hưởng, hướng tới mục tiêu và làm việc với con người. Lãnh đạo và quản lý thường đi cùng nhau nhưng lại có nhiều điểm khác biệt. Phân biệt lãnh đạo và quản lý là công việc còn nhiều khó khăn.

2. Phân biệt lãnh đạo và quản lý

“Có một sự khác biệt rất rõ nét giữa quản lý và lãnh đạo, và cả hai đều quan trọng. Quản lý nghĩa là dẫn dắt, hoàn thành công việc, chịu trách nhiệm và tiến hành. Lãnh đạo là tạo ảnh hưởng, là dẫn dắt định hướng về cách thức, tiến trình, hành động và quan điểm. Sự khác biệt này rất quan trọng” – Theo Warren Bennis.

Lãnh đạo là người cải tiến, cách tân còn quản lý là người trông nom.

Lãnh đạo là một nguyên bản thì quản lý là người copy.

Lãnh đạo đưa ra ý tưởng, quản lý là người thực thi nó.

Lãnh đạo tập trung vào phát triển, quản lý chú trọng việc duy trì.

Lãnh đạo quan tâm đến vấn đề con người, quản lý chú trọng tới hệ thống & cấu trúc.

Lãnh đạo truyền cảm hứng cho nhân viên bằng niềm tin. Quản lý duy trì giám sát dựa vào quyền điều hành.

Lãnh đạo nhìn xa trông rộng, có cái nhìn bao quát, chiến lược, dài hạn. Quản lý tập trung vào mục tiêu ngắn hạn.

Lãnh đạo hỏi : “Cái gì? Tại sao?”. Quản lý hỏi: “Làm sao? Như thế nào? Khi nào?”. Cần giỏi lãnh đạo trước, giỏi quản lý sau. Vì có “cái gì và tại sao”… rồi mới đến… “như thế nào và khi nào”!

Lãnh đạo tìm cách thay đổi thực trạng, quản lý thừa nhận nó.

Lãnh đạo là mấu chốt để gắn kết tình cảm giữa các thành viên trong tập thể. Quản lý là người công tâm, khách quan, lãnh đạm và lo lắng cho mọi mặt của các hoạt động tập thể.

Đó là một số điểm cơ bản khi phân biệt lãnh đạo và quản lý!

Theo Peter Drucker, công việc của nhà quản lý có 5 hoạt động cơ bản. Đó là thiết lập mục tiêu; tổ chức; thúc đẩy; đo lường; phát triển bản thân và nhân viên. (Trích “Quản lý: Nhiệm vụ, Trách nhiệm và Thực tiễn” – “Management: Tasks, Responsibilities and Practices”). Quá trình để 5 bước này lặp đi lặp lại theo một chu trình khi mà nhà lãnh đạo xác định rõ sứ mệnh, tầm nhìn của mình.

Còn theo tiến sĩ John Kotter – đại học Harvard thì khi phân biệt lãnh đạo và quản lý có sự khác nhau cơ bản. “Quản lý là tập hợp các quy trình để duy trì hoạt động của một tổ chức, họ cố gắng đạt được mục tiêu kinh doanh của quý này”. Lãnh đạo việc liên kết giữa con người với tầm nhìn, là sự cam kết, liên lạc, tạo động lực và truyền cảm hứng.

Với cùng một tình huống, một sự việc, một thời điểm và hoàn cảnh giống nhau nhưng lại có hai nhóm người với góc nhìn trái ngược hoàn toàn.

Nhóm đầu tiên cho rằng tình hình rất sáng sủa, tương lai tươi sáng. Tình huống đó là cơ hội phát triển tốt cho họ. Đó là nhà lãnh đạo.

Nhóm còn lại cho rằng tình hình rất tối tăm, khó khăn, cản trở. Tình huống đó có nguy cơ gây ra thất bại cho họ. Đó là nhà quản lý.

Vậy nên nếu bạn đang gặp khó khăn thì hãy gặp nhà lãnh đạo. Họ sẽ tạo cho bạn một động lực, một niềm tin và truyền niềm cảm hứng bất tận cho bạn. Còn nếu bạn đang muốn khởi nghiệp, đầu tư hay bắt đầu kinh doanh thì hãy gặp nhà quản lý. Họ sẽ vạch ra các rủi ro có thể xảy ra để bạn có thể phòng tránh chúng.

Lãnh đạo là người làm đúng việc – do the right things. Quản lý là người làm việc đúng – do the things right. Sau khi nhà lãnh đạo đưa ra chiến lược thì quản lý sẽ là người kiểm soát xem công việc có đúng với định hướng chiến lược của người lãnh đạo không. Nếu lãnh đạo đưa ra chiến lược sai thì cho dù nhà quản lý có làm đúng thì công việc cũng không thể thành công.

Khi phân biệt lãnh đạo và quản lý, bạn sẽ thấy lãnh đạo như linh hồn của cơ thể. Họ xác định rõ tầm nhìn, sứ mệnh của doanh nghiệp. Tầm nhìn của họ dài hạn, xa đến 3 – 5 – 10 năm. Lãnh đạo nhìn thấy triển vọng trong lúc khó khăn nhất. Họ là người đốt lửa để thổi bùng nguồn năng lượng của nhân viên.

Dẫn dắt, tạo dựng, củng cố niềm tin cho cộng sự là công việc của Lãnh đạo. Họ tạo từ “không” thành “có” để xây dựng, phát triển doanh nghiệp lớn mạnh hơn.

Quản lý lại là phần thể xác của cơ thể. Đây là những người dùng tư duy để kiểm soát, giám sát. Công việc của họ gắn liền với con số, giải quyết vấn đề ở thực tại.

Đối với các nhà quản lý thì hiện tại là quan trọng nhất. Quản lý giữ những thứ “đang có” – tài sản không bị biến thành “không”.

Những nhân viên, cộng sự của các nhà lãnh đạo là những người tự nguyện. Những người này luôn trung thành, sẵn sàng hi sinh, xả thân với công việc.

Do tính chất công việc nên xung quanh những nhà quản lý là những cộng sự biết phục tùng. Họ lắng nghe và luôn tuân thủ theo đúng kỷ luật, hoàn thành đúng chỉ tiêu được giao.

Đối với các nhà lãnh đạo, họ cần:

Uy tín cá nhân cao. Chỉ khi nhân viên tin, phục thì họ mới có thể lãnh đạo được tập thể

Có trình độ cao, tầm nhìn xa trông rộng để đưa ra những chiến lược đúng đắn

Phối hợp hài hòa với bộ phận quản lý

Đối với các nhà quản lý, họ cần:

Hiểu và tuân theo các quyết định của lãnh đạo

Có tính kỷ luật cao

Tỉ mỉ, cẩn thận, luôn theo dõi sát sao các chi tiết

Có trình độ chuyên môn tương ứng với công việc

Lãnh đạo cần có trình độ cao hơn người quản lý. Người quản lý thì cần tính chuyên môn cao hơn.

Theo Michael Watkins thì người quản lý có thể trở thành người lãnh đạo. Quá trình chuyển biến gồm bảy bước quan trọng. Bảy bước đó là:

Bước 1. Từ chuyên gia trở thành nhà quản trị tổng hợp

Bước 2. Từ nhà phân tích trở thành người hợp nhất chuyên môn

Bước 3. Từ nhà chiến thuật trở thành chiến lược gia

Bước 4. Từ thợ hồ trở thành kiến trúc sư

Bước 5. Từ người giải quyết vấn đề trở thành người hoạch định

Bước 6. Từ chiến binh trở thành nhà ngoại giao

Bước 7. Từ thành viên hỗ trợ trở thành vai trò lãnh đạo.

Để một tập thể phát triển nhanh chóng và bền vững thì cần có cả lãnh đạo và quản lý. Lãnh đạo là nhân trị còn quản lý là pháp trị. Và một tổ chức, doanh nghiệp thì cần cả hai điều đó.

Quản lý gây tác động đến một nhóm người để đạt được mục tiêu công việc thì họ đang làm một lãnh đạo. Và ngược lại, khi lãnh đạo dấn thân để lập kế hoạch, kiểm soát đội ngũ nhân viên thì họ đang làm một quản lý. Cả hai vị trí này đều cố gắng xử lý các tác động, ảnh hưởng của mình đến một nhóm cá nhân để có thể đạt được mục tiêu đã đặt ra.

Lãnh đạo và quản lý là hai hệ thống hành động khác biệt, hỗ trợ nhau…Việc phân biệt lãnh đạo và quản lý rõ ràng về nhiệm vụ, vai trò, công việc của họ trong doanh nghiệp là vô cùng cần thiết. Nó tạo ra sự thành công trong môi trường kinh doanh ngày càng phức tạp và không ổn định hiện nay..

Phân Biệt Giữa Lãnh Đạo Và Quản Lý

Đã có nhiều cuộc tranh luận, những nghiên cứu về hai khái niệm quản lý và lãnh đạo. Trong khi đó, những biến động và thay đổi trong thời hiện tại lại làm nảy sinh một khái niệm mới về lãnh đạo. TBKTSG ghi lại ý kiến của bà LOUANN HOFHEINS CUMMINGS, Giáo sư chuyên ngành thương mại của Đại học Findlay, Mỹ, về vấn đề này, nhân dịp ba có chuyến thăn Trung tâm nghiên cứu Việt nam và Đông Nam Á, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TPHCM .

Theo bà Cummings, các nghiên cứu thường định nghĩa quản lý là nắm giữ quy trình, tìm kiếm sự ổn định và kiểm soát, và theo bản năng cố gắng giải quyết các vấn đề một cách nhanh chóng, thậm chí trước khi họ hiểu rõ ý nghĩa của vấn đề.

Dẫn lời bậc thầy về quản trị, Peter Drucker, bà cho rằng, 3 kỹ năng đặc biệt trong quản lý là kỹ thuật, nguồn lực con người và khái niệm, nghĩa là người quản lý phải nắm vững về mặt kỹ thuật lĩnh vực mình phụ trách, biết các kỹ năng quản lý và giao tiếp với những người làm việc trong nhóm và tìm cách hướng dẫn họ đào sâu suy nghĩ.

Để phân biệt một người lãnh đạo với một nhà quản lý, bà Cummings đưa ra một tình huống cụ thể như sau: Có một nhóm nhân viên 5 người gồm 4 nhân viên bị bịt mắt và người trưởng nhóm không bị bịt mắt. Nhiệm vụ của nhóm là lắp ráp mô hình đồ chơi. Người trưởng nhóm sẽ dùng khẩu lệnh để hướng dẫn nhân viên thực hiện công việc. Nếu người đó kiên nhẫn hướng dẫn tận tình, điều khiển mọi người làm việc một cách tuần tự, nhịp nhàng thì đó là một nhà quản lý. Trong khi nếu là một nhà lãnh đạo, người trưởng nhóm sẽ phác họa một hướng đi để mọi người cùng hình dung và bắt tay thực hiện công việc của mình. Như vậy, bằng cách quan sát hành động của người trưởng nhóm, có thể đánh giá người này có tố chất lãnh đạo hay không.

Lên kế hoạch, lập ngân sách

Tổ chức tuyển dụng

Hướng dẫn và kiểm soát

Tạo ra các ranh giới rào cản

Tập trung vào các mục tiêu-định vị, thiết lập hàng hoá dịch vụ

Hành động theo kiểu ông chủ

Giữ khoảng cách tình cảm

Máy móc

Tuân thủ

Chỉ dẫn

Duy trì sự ổn định, tạo văn hóa hiệu quả

Hoạch định chiến lược, tầm nhìn

Tạo văn hóa và giá trị chung

Giúp người khác tiến bộ

Giảm rào cản, ranh giới

Tập trung vào con người, truyền lửa và khích lệ con người

Tạo điều kiện cho mọi người

Có mối liên hệ tình cảm

Khoáng đạt, quan tâm

Khích lệ, phá cách

Lắng nghe

Tạo sự thay đổi và văn hóa hội nhập

Bà Cummings cho biết, khái niệm quản lý được giới nghiên cứu tìm hiểu từ khoảng 100 năm nay cùng với sự ra đời của công nghiệp hóa. Trong khi đó khái niệm lãnh đạo đã được nghiên cứu từ xa xưa, nhưng cho đến nay người ta vẫn cứ loay hoay với những câu hỏi: “Lãnh đạo là gi? Lãnh đạo vận hành ra sao? Làm thế nào một người có thể trở thành một nhà lãnh đạo giõi? Khi nhìn vào cách thức hoạt động và hiệu quả của một công ty, một tổ chức, người ta có thể kết luận công ty này có người lãnh đạo giõi, tổ chức kia có người lãnh đạo kém, thế nhưng lãnh đạo là gì thì sau nhiều năm nghiên cứu chúng tôi vẫn chưa có câu trả lời chính xác. Chúng tôi vẫn còn phải tiếp tục nghiên cứu “

Tuy nhiên, theo bà, một cuộc khảo sát 75.000 người về những tố chất mà một người lãnh đạo cần có cho kết quả như sau: năm tố chất được lựa chọn nhiều nhất lần lượt là: trung thực (honest), hướng về phía trước (forwardlooking), có năng lực (competent), truyền lửa (inspiring) và thông minh (intelligent).

Những biến động chính trị, bất ổn kinh tế lẫn tình trạng thiên tai xảy ra liên tiếp trong thời gian vừa qua đang khiến những quan niệm về người lãnh đạo theo mô hình cũ không còn phù hợp.Thay cho sự ổn định là sự thay đổi và quản lý khủng hoảng, thay cho sự kiểm soát là việc trao quyền, thay cho sự cạnh tranh là sự hợp tác, thay cho sự độc nhất theo khuôn mẫu là sự đa dạng, thay cho sự tập trung hướng về mình là những giá trị đạo đức cao hơn với cộng đồng, xã hội, môi trường và thay vì thể hiện mình như một người hùng thì người lãnh đạo mới là người biết cách “hạ mình” để hòa đồng hơn với mọi người.

Bà Cummings cho rằng một trong những tố chất của nghệ thuật và khoa học lãnh đạo là “trí thông minh xúc cảm”, tức là khả năng nhận biết, xác định thấu hiểu và quản lý thành công cảm xúc của bản thân và của người khác. Một khả năng quan trọng của người lãnh đạo là thấu hiểu các tấng nấc cảm xúc và cách biểu hiện của mình (thường dùng chỉ số cảm xúc EQ để đo). Vấn đề là người lãnh đạo cần phải biết mình, hiểu rõ cảm xúc của mình thì mới có khả năng hiểu được cảm xúc của người khác. Về điều này bà Cummings cho rằng xúc cảm là một kỹ năng có thể rèn luyện được, không phải là năng lực thiên phú.

Theo bà, một người dù thông minh đến đâu, thành thạo kỹ năng đến mức nào, nhưng nếu không có được chỉ số cảm xúc cao thì không thể trở thành một người lãnh đạo giõi. Trong các tổ chức, doanh nghiệp hiện nay, những khác biệt về tính cách, văn hóa, gía trị đòi hỏi người lãnh đạo cần phải biết điều hành bằng cảm xúc.Thông qua ánh mắt, cử chỉ, nét mặt, tình cảm, người lãnh đạo có thể tuyển chọn và giữ chân được những người tài ở lại trong tổ chức của mình./.

Theo TBKTSG 9.6.2011- Phi Tuấn ghi.